Cái giá của t/ự s*t là tôi bị dán nhãn "ý chí sống không mạnh mẽ, cần đẩy nhanh nghiên c/ứu".
Giang Thanh Điền tiêm th/uốc cho tôi, rồi ném tôi vào căn phòng rộng thênh thang.
Nhân viên nghiên c/ứu cầm tài liệu đọc lớn: "Dự án trọng điểm, ghi chép quan sát hành vi giao phối. Tiêm th/uốc kích dục hoàn tất, lắp camera hoàn tất, đợi nhân viên hỗ trợ thí nghiệm."
Giang Thanh Điền nói: "Để đề phòng thí nghiệm phát sinh phản ứng thái quá, tốt nhất nên tìm Omega quen thuộc, tôi thấy Tần thiếu tướng rất ổn, vừa mới c/ứu cậu ta xong, gọi Tần thiếu tướng qua đây đi."
Đợi mọi người đi hết, tôi giả vờ yếu ớt nằm trên giường, từ từ mò mẫm con d/ao mổ giấu trong ống tay áo.
Vừa tranh thủ lúc hỗn lo/ạn lấy tr/ộm, nhỏ xíu, lưỡi d/ao chỉ dài bằng một đ/ốt ngón tay.
Cửa lớn mở ra, Tần Trạch Mộc bước vào, phía sau có hai người khiêng thiết bị.
Chính là thứ máy móc đặt trong cửa tiệm ngày trước.
Tôi tưởng nó là máy hấp thụ pheromone, nhưng giờ đây, ống xả khí bị tháo ra, để lộ camera 360 độ không góc ch*t ánh lên màu đỏ.
Tần Trạch Mộc đã thay quân phục, không biết tìm đâu ra chiếc áo sơ mi trong suốt, cổ áo khoét sâu hình chữ V cùng quần tây ôm sát hai chân.
Đường nét cơ bụng lấp ló, thân hình tam giác ngược, vai rộng eo thon.
Trông như đang quay phim người lớn tại chỗ vậy.
... Đúng là bi/ến th/ái không chịu nổi.
Tần Trạch Mộc ngồi trước mặt tôi, cầm tay tôi, hôn lên đầu ngón tay.
Tay kia di chuyển đến nắm đ/ấm tôi đang giấu bên hông.
Hắn dễ dàng phát hiện con d/ao mổ trong ống tay áo, sắc mặt khựng lại, rồi tiếp tục bình thản nắm lấy ngón tay vừa hôn.
Như để xoa dịu cảm xúc căng thẳng của tôi, hắn nhẹ nhàng xoa bóp khớp ngón tay, sau đó là lòng bàn tay.
Lúc này th/uốc phát tác, tôi cảm thấy động tác xoa bóp của hắn như ngọn lửa, chỗ da thịt chạm vào dễ chịu khó tả.
Tôi cắn nát môi, nếm vị m/áu tanh, khó nhọc nói: "Tần Trạch Mộc, họ tiêm th/uốc kích dục cho tôi, anh đừng đụng vào, tôi khó chịu lắm."
Ngón tay hắn khựng lại, đầu ngón áp lên da thịt tôi, tôi lại càng ngứa ngáy, không nhịn được mà co quắp ngón tay, cọ xát vào đầu ngón tay hắn.
"Anh biết, nhưng giờ phải diễn cho đủ." Hắn áp sát, giọng rất khẽ: "Camera có thể ghi âm, nói ít, làm nhiều."
Tôi ngậm miệng, nhưng ánh mắt vẫn liếc nhìn mặt hắn.
Hắn nhận ra, hạ giọng: "Em muốn hỏi gì thì cứ hỏi."
"Giang Thanh Điền nói, từ đầu anh đã biết tôi không phải người ở đây, cố ý tiếp cận chỉ để bắt tôi làm thí nghiệm?"
"Không biết Giang Thanh Điền nói gì, chắc có thêm mắm thêm muối, nhưng đại khái đều là sự thật."
"Tần Trạch Mộc!"
Tôi muốn rút tay lại, bị hắn ngăn cản.
Hắn vẫn thong thả xoa bóp ngón tay.
Hắn cúi đầu, mái tóc đen che khuất hầu hết cảm xúc: "Phương Thê, anh không phủ nhận khởi đầu sai lầm này, anh tiếp cận em có chủ đích. Nhưng con người là sinh vật cảm tính, em nên cảm nhận được tình cảm của anh."
"Gặp gỡ sai lầm, nhưng mỗi bước anh đi đều xuất phát từ trái tim. Gặp em, nếm thử chiếc bánh của em, anh từ khởi đầu đến kết thúc đều chỉ vì em."
"Không phải ai cũng có thể kiên nhẫn dạy kẻ m/áu lạnh làm bánh ngọt, sưởi ấm một tảng băng lạnh lẽo. Anh thừa nhận bản thân có mưu đồ bất chính, nhưng chỉ từ khi anh phát hiện mình thích em, còn em chỉ xem anh như một quý nhân giàu có, một người bạn đáng tin."
"Đưa em đến đây là bất đắc dĩ. Anh không thể đưa em đi, nên đành liều mình trở thành người chủ trương thí nghiệm này, tìm cơ hội cho chúng ta chạy trốn, sống lang bạt khắp nơi."
Người vốn ít nói lạnh lùng đột nhiên nói nhiều như vậy.
Dù không nhìn rõ sắc mặt, nhưng bàn tay hắn r/un r/ẩy không ngừng, đủ để tôi hiểu tâm trạng lúc này của hắn.
Sợ tôi phủ nhận hắn, phủ nhận mọi kỷ niệm, thậm chí gh/ét bỏ, h/ận hắn.
Tôi nhẹ nhàng ôm hắn, phần lớn ý chí đang chống chọi với cơn nóng trong cơ thể, yếu ớt nói: "Tần Trạch Mộc, em nóng quá, em khó chịu lắm."
"Chúng ta là tình yêu thuần khiết, anh không thể thừa nước đục thả câu. Nhanh nghĩ cách đi, th/uốc kích dục mạnh quá, em sắp không chịu nổi rồi."
Hắn bật cười, đám mây âm u trên người chợt tan biến, vẻ mặt giả bộ trầm ngâm: "Vốn rất phiền phức, nhưng em thông minh lấy tr/ộm d/ao mổ, giờ đơn giản rồi. Đâm anh một nhát, anh ra lệnh vật thí nghiệm có hành vi gây thương tích, đ/á/nh giá lại mức độ nguy hiểm. Trước khi có kết quả, cách ly nghiêm cấm thăm nom."
Hắn nắm tay tôi, cẩn thận rút con d/ao mổ trong ống tay áo ra, không chút do dự đ/âm vào mình.
Tôi gi/ật lấy d/ao, cười nói: "Em đâu nỡ đ/âm anh."
Rồi tôi hét to: "Anh dám động vào, có tin tôi t/ự s*t ngay bây giờ không!"
Tôi đ/á đổ thiết bị ghi hình.
Chỗ camera không soi tới, chúng tôi nhìn nhau cười, Tần Trạch Mộc hợp tác: "Phương Thê, em bình tĩnh lại."
Rầm!
Cửa phòng bật mở, Giang Thanh Điền chưa kịp nhìn rõ cảnh trong phòng đã bị tôi đ/âm một nhát.
Anh ta không mặc đồ bảo hộ, vết thương ở bụng chảy m/áu loang lổ ngay lập tức.
Anh ta ôm bụng, run giọng chất vấn Tần Trạch Mộc đang đứng như không có chuyện gì: "Anh đứng đó làm gì, c/ứu tôi!"
Tần Trạch Mộc lắc đầu bất lực: "Tôi cũng bị thương."
Giang Thanh Điền há miệng định hỏi bị thương ở đâu, chỉ thấy hắn từ từ giơ tay lên, lộ ra vết xước trên cổ tay đang rỉ m/áu, giọt m/áu đọng lại trên miệng vết thương.
Giang Thanh Điền hít sâu, chưa kịp ch/ửi ầm lên thì đã tối sầm mặt mày rồi ngất xỉu.
Nhân viên thí nghiệm chạy tới, tất bật dọn dẹp hiện trường, áp giải tôi trở về phòng biệt giam 10 mét vuông.
Người khiêng cáng, người đỡ Tần Trạch Mộc.
Khi đi ngang qua nhau, chúng tôi không hẹn mà cùng khẽ nhếch mép, nụ cười không lộ liễu nhưng tâm tình bay bổng tận chín tầng mây.
Về sau, nghe nói Giang Thanh Điền vào phòng cấp c/ứu, nhập viện hôn mê mấy ngày.
Tần Trạch Mộc chỉ dán thêm miếng băng cá nhân trên cổ tay.
Tần Trạch Mộc bảo, nhân lúc Giang Thanh Điền vắng mặt mấy ngày mà đi.
Lại một lần nữa, đoàn sinh viên của Học viện Quân sự tới tham quan, dưới bộ đồ bảo hộ dày cộm có hai sinh viên cứ chớp mắt liên hồi, sợ tôi không nhận ra.
Tôi nhận ra rồi.
Là hai người cởi trần bị Tần Trạch Mộc gọi tới ở Học viện Quân sự.
Giờ giải lao, họ lẻn vào phòng biệt giam.
Vừa vào là vội vã cởi quần áo.
Tôi che ng/ực, cảnh giác hỏi: "Các người làm gì vậy?"
Vương Diệu Tổ sốt ruột: "Thiếu tướng phu nhân đừng đứng thẫn thờ ra đó nữa, ngài cũng cởi nhanh đi, lát nữa Tần thiếu tướng vào cũng phải cởi."
4 người? Bi/ến th/ái vậy sao?
Tôi không nhúc nhích.
Tần Trạch Mộc bước vào liền đưa bộ đồ bảo hộ dưới đất cho tôi: "Phương Thê, thay đi."
Hai người kia r/un r/ẩy co ro, quay mặt vào tường che chỗ nh.ạy cả.m.
Tôi mới vỡ lẽ, nhanh nhẹn thay đồ, theo Tần Trạch Mộc đã thay xong đồ bảo hộ đi ra ngoài.
Hắn đi trước dẫn đường, giọng an ủi truyền đến tai tôi: "Đừng căng thẳng, cứ đi bình thường, giờ chúng ta là sinh viên của Học viện Quân sự. Anh tên Phó Dữ, em tên Vương Diệu Tổ."
Tôi không nhịn được hỏi: "Hai người kia thì sao?"
"Đừng lo, cả hai đều còn 2 tháng nữa mới thành niên. Hơn nữa, không phải chúng ta ép buộc họ sao?"
Tôi lập tức hiểu ra, gật đầu.
Theo đoàn xe của học viện vượt qua trạm kiểm soát nghiêm ngặt, vừa chạy được một quãng, phía sau vang lên tiếng còi báo động.
Khu thí nghiệm đuổi theo mấy chiếc xe, có người cầm loa cảnh báo: "Xe phía trước dừng lại! Có sinh vật nguy hiểm trốn thoát khỏi phòng thí nghiệm!"
Tài xế trên xe do dự, tốc độ rõ ràng chậm lại.
Tôi nhìn trước ngó sau, vô cùng sốt ruột.
Đúng lúc đó, có bóng người g/ầy gò nhảy ra, vung tay nắm lấy bàn tay tôi áp lên cổ họng mình.
"Trong đám sinh viên này chỉ có mình tôi là Omega. Nhanh, bắt tôi làm con tin."
Tôi còn đang ngơ ngác, Tần Trạch Mộc đã thuận tay tiếp nhận sự giúp đỡ này, kh/ống ch/ế con tin rồi bảo tài xế: "Lái nhanh lên, tôi có con tin trong tay."
Tài xế lập tức hăng m/áu, đạp hết ga, tốc độ vọt lên 180 km/h.
Tôi hỏi: "Cậu tên gì?"
Sau kính bảo hộ, tôi thấy đôi mắt thanh tú của chàng trai cong lên thành vầng trăng khuyết, hẳn là một Omega rất xinh đẹp: "Bạch Tứ Tinh, hai người vừa hỗ trợ cho các người có một người là bạn trai tôi."
Tôi lộ vẻ cảm kích: "Cảm ơn."
"Có gì đâu, tôi là Omega mạnh nhất hai học viện mà."
Tôi cũng không ngờ việc bỏ trốn lại thuận lợi như thế.
Liên tục chuyển đổi giữa các phương tiện, chỉ mấy ngày đã đến biên giới đế quốc.
Thuận lợi đến mức tôi cảm thấy không chân thật.
Tần Trạch Mộc lại thản nhiên: "Điều khoan dung duy nhất mà bố dành cho anh chính là c/ắt đ/ứt qu/an h/ệ và che chắn phía sau cho chúng ta."
Tôi nhớ lại vị lãnh đạo trung niên hứa cho tôi 10 triệu trên một vết cắn, cuối cùng nhét cho tôi 68 triệu.
Lúc ấy, ánh mắt ông không hoàn toàn là công việc, có lẽ có chút âu yếm khi nhìn con rể?
68 triệu không chỉ là bồi thường, có lẽ còn là tiền sính lễ của bố mẹ vợ.
Chúng tôi trốn chạy gần nửa năm, lâu đến mức không còn tiếng gió bên tai.
Tôi lại muốn mở tiệm bánh, sống cuộc đời mới bên Tần Trạch Mộc.
Nhưng không ngờ, quân đội đã bỏ lệnh truy bắt, Giang Thanh Điền vẫn tìm tới cửa.