Kể từ đó, tôi đã mấy ngày không gặp Giang Tri Đình.
Tôi không phải kiểu con gái thích bám dính lấy người khác, huống hồ tôi biết anh ta rất bận.
Tôi ở nhà khéo léo hỏi thăm tin tức từ bố, bố nói nhà họ Giang bây giờ đang rối tung cả lên.
Ông Giang cho người động tay động chân vào việc làm ăn của Giang Tri Đình ở Bắc Thượng, Giang Tri Đình liền quấy cho việc kinh doanh của nhà họ Giang ở Giang Thành rối lo/ạn, hai bên đang đấu đ/á như nước với lửa.
Tôi hỏi thăm tình hình của Giang Hoài từ Thẩm Dư, Thẩm Dư nói ông Giang định vài ngày nữa sẽ đưa Giang Hoài đến Bắc Thượng, bảo cậu ta qua đó làm quen trước.
Tôi chợt hiểu ra, ông Giang làm vậy là muốn đưa Giang Hoài đi trước, để bảo vệ cậu ta.
Sóng gió của nhà họ Giang không hề ảnh hưởng chút nào đến Giang Hoài, thậm chí có thể cậu ta còn không hề hay biết.
Tôi bỗng thấy nghẹn ngào như có gì đó mắc ở cổ họng.
Tôi xót xa cho Giang Tri Đình.
Tôi và Giang Tri Đình duy trì liên lạc qua tin nhắn, thỉnh thoảng tôi gửi cho anh ta vài tin nhắn trêu chọc, anh ta luôn trả lời rất bình thản.
Tôi coi đó là sự dung túng, không hề nhận ra điều gì bất thường.
Mãi cho đến khi quản lý hội quán gọi điện tới.
“Đại tiểu thư, lần trước cô có dặn, nếu Giang... người đó đến hội quán lần nữa, thì báo cho cô biết.”
“Anh ta hiện đang ở phòng A1 tầng ba của hội quán, đã ở đó ba tiếng rồi...”
Tôi sững sờ, vội vội vàng vàng chạy đến phòng bao, đẩy cửa bước vào.
Trên bàn, dưới đất là vô số chai rư/ợu ngổn ngang, mùi rư/ợu nồng nặc đến mức gần như đặc quánh lại, tôi vừa bước vào cửa đã bị sặc mấy hơi.
“Giang Tri Đình...”
Tôi đưa tay định bật đèn trong phòng, nhưng trong bóng tối, cổ tay tôi lại bị kéo lại.
Nhưng lần này tôi không bị quăng vào tường, mà bị kéo vào một vòng tay nóng hổi.
Giang Tri Đình ôm tôi từ phía sau, đầu anh ta mềm nhũn gục lên vai tôi, môi thì di chuyển lung tung trên cổ và vai tôi.
Mùi rư/ợu trên người anh ta nồng nặc như vừa ngâm trong vại rư/ợu, tôi nghiêng đầu tránh nụ hôn của anh ta, dùng sức đẩy ng/ực anh ta, cố gắng gọi lý trí của anh ta quay về.
“Giang Tri Đình, anh tỉnh táo lại đi.”
Không biết là Giang Tri Đình có nghe thấy hay không, nhưng anh ta quả nhiên dừng động tác lại, chỉ mềm oặt ôm lấy tôi.
Tôi định chờ một lát rồi dìu anh ta ra sofa, thì đột nhiên nghe thấy anh ta gọi một tiếng bên tai tôi:
“A Nhứ.”
Như có một chậu nước lạnh dội thẳng từ đầu xuống, toàn thân tôi lạnh toát trong giây lát, tay chân cứng đờ.
Biết đâu là tôi nghe nhầm thì sao?
Giang Tri Đình lại dùng môi cọ xát cổ tôi, môi tôi run run, không biết nên phản ứng thế nào.
Anh ta lại gọi một tiếng nữa, gọi một cách triền miên tha thiết.
“A Nhứ.”
Xoảng một tiếng, có thứ gì đó đã vỡ tan.
Tôi dùng hết sức bình sinh giãy ra khỏi vòng tay anh ta, giơ tay t/át cho anh ta một cái.
Anh ta lảo đảo ngã dựa vào tường, trông thảm hại chưa từng thấy.
“Giang Tri Đình, anh là đồ khốn nạn.”