Khoảng thời gian này bận rộn vì buổi tiệc.
Thiết bị và nhân sự liên tục phát sinh vấn đề.
Tôi thường xuyên bận đến tận sáng mới về ký túc xá.
Có lẽ vì tinh thần luôn căng như dây đàn— dù không ngủ cùng Tả Mục, tôi cũng không lộ nguyên hình mị m/a.
Đến mức… suýt nữa quên mất chuyện kỳ phát tình.
Cho đến lần tổng duyệt cuối cùng kết thúc— tôi vừa bước vào phòng thay đồ.
Một cơn nóng dữ dội bỗng dâng lên trong cơ thể.
Đôi cánh thịt sau lưng phá ra từ xươ/ng bả vai, dang rộng.
Trán rịn mồ hôi mỏng.
Chân tôi mềm nhũn, chống lên cửa ngăn rồi quỳ sụp xuống.
Người bên cạnh thay đồ bị tôi dọa gi/ật mình: “Thiệu Kỳ, cậu không sao chứ?”
Tôi miễn cưỡng giữ giọng bình tĩnh, nói qua loa vài câu đuổi người đi.
May mà lúc này phòng thay đồ không còn mấy người.
Với tình trạng này… tôi căn bản không thể ra ngoài.
Chỉ cần bị bắt gặp— là xong đời.
Tôi cố nén hơi thở, run run đưa tay mò vào trong đống quần áo treo, lấy điện thoại.
Chỉ một động tác đơn giản— mà tay mềm đến mức suýt không cầm nổi.
Vừa mở danh bạ— ngón tay dừng lại trên cái tên “Tả Mục”.
Bỗng chần chừ.
…Tôi có nên tìm cậu không?
Chỉ có cậu… mới giúp được tôi.
Nhưng tôi không chịu nổi— nếu nhìn thấy ánh mắt chán gh/ét của cậu.
Cổ họng dâng lên vị đắng.
Tôi buông điện thoại xuống.
…Thôi.
Cố chịu qua vậy.
Còn bốn tiếng nữa mới đến buổi diễn.
Vẫn kịp.
Cơ thể càng lúc càng nóng.
Tệ hơn— giáo viên phụ trách đến kiểm tra phòng, tưởng không có ai, tắt đèn rồi khóa cửa.
Tiếng khóa “cạch” vang lên— tim tôi cũng chìm xuống.
…Xong thật rồi.
Đôi khi, khổ đến mức… chỉ muốn bật cười.
Thời gian trôi từng chút một.
Nhưng cơn khao khát— không hề thuyên giảm.
Thậm chí— trong đầu tôi… toàn là Tả Mục.
Khao khát cậu hôn tôi thật mạnh, ôm ch/ặt lấy tôi.
Tốt nhất là bịt kín miệng tôi— để tôi không nói nổi lời nào.
Tôi nhắm mắt, cam chịu.
Tay vừa đưa xuống— chuông điện thoại đột ngột vang lên dồn dập.
Ánh sáng trắng từ màn hình… chói mắt trong bóng tối.
Là Tả Mục.
Tôi cắn ch/ặt môi— ngón tay còn nhanh hơn suy nghĩ, đã nhấn nghe.
Trong loa lập tức vang lên giọng cậu, có chút gấp gáp:
“Thiệu Kỳ, cậu đang ở đâu? Tôi nghe Đại Thành nói cậu bị tụt đường huyết, giờ đỡ chưa?”
Giọng của người mình thích— đối với mị m/a trong kỳ phát tình… không khác gì th/uốc mê khiến người ta mất sạch lý trí.
Hơi thở tôi lập tức biến dạng.
Khẽ gọi tên cậu:
“Anh Tả…”
Bên kia im lặng một lúc.
Dường như đã hiểu ra điều gì.
Giọng cậu trầm xuống, dịu đi:
“Ngoan.”
“Đợi tôi.”
“Đừng cúp máy.”
10
Chỉ mười phút—
Tả Mục đã tới.
Ng/ực cậu hơi phập phồng— rõ ràng là chạy đến.
Đèn phòng thay đồ bật sáng trong chớp mắt.
Cậu bước tới, ngồi xổm xuống trước mặt tôi.
Tôi nửa quỳ trên đất, lưng tựa tường— không còn chỗ nào để trốn.
Những đặc trưng nguyên thủy nhất của mị m/a... bày ra hết trước mắt cậu.
Ngay khoảnh khắc nhìn thấy cậu— chiếc đuôi hình tim không nghe lời quấn lấy ngón tay cậu, từng vòng từng vòng.
Đuôi nhẹ lay động… chờ đợi phản ứng của cậu.
Nhưng phản ứng của Tả Mục— lại lạnh đến lạ.
Ánh mắt tối đen, sâu không thấy đáy.
Cậu nâng cằm tôi lên, cười như gi/ận:
“Thiệu Kỳ, cậu thà trốn trong cái phòng thay đồ rá/ch nát này… cũng không chịu tìm tôi?”
Tôi ngây người nhìn môi cậu đóng mở.
…Hả?
Đang nói gì vậy?
Nhìn mềm quá.
Muốn hôn.
Tôi hoàn toàn từ bỏ suy nghĩ— ngẩng đầu, trực tiếp cắn lấy môi cậu.