Sự s/ỉ nh/ục này đủ nặng đô rồi chứ? Cậu tức gi/ận đi chứ!

Hoắc Đông Đình ngẩng đầu, ngơ ngác nhìn tôi.

"Nhìn cái gì mà nhìn, tôi cố ý đấy."

"Tôi biết, anh lúc nào cũng nghịch ngợm như vậy."

Cậu ấy thuận thế nắm lấy cổ chân tôi, đôi môi áp lên mu bàn chân...

Một luồng tê dại chạy dọc từ sống lưng lên tận đỉnh đầu tôi.

Đầu óc tôi hoàn toàn đình trệ, không thể suy nghĩ được nữa.

[Oa oa oa oa, bữa cơm ngon quá!]

[Sáng sớm đã được ăn quốc yến thế này có xa xỉ quá không nhỉ.]

[Bảo bối thụ tự tìm đường ch*t, tiểu công lại là một Enigma cực kỳ ham muốn mà.]

[Nhưng mà cũng không thể chưa nghỉ ngơi xong đã tiếp tục được chứ?]

[Tiểu công tối qua còn chưa ăn no, thêm bữa phụ thì đã sao nào!]

Tôi thực sự sợ rồi, giọng nói cũng r/un r/ẩy theo: "Đừng hôn nữa, cậu không thấy bẩn sao..."

"Hoắc-Đông-Đình! Tôi ra lệnh cho cậu dừng lại ngay!"

Cậu ấy si mê hôn tới, từ lồng ngựk dọc lên tận cổ.

Làn da bị hôn qua như thể vừa bị lửa th/iêu đ/ốt.

Tôi túm lấy tóc cậu ấy, đối diện với ánh mắt ấy: "Cái tên này, rốt cuộc là cậu không hiểu tiếng người, hay là cố tình giả ngốc đấy? Cứ hở ra là chiếm tiện nghi của tôi, đồ cầm thú!"

Nụ hôn cuồ/ng nhiệt lập tức chặn đứng miệng tôi.

Khu vực bình luận phát đi/ên rồi, mà tôi thì đã chẳng còn hơi sức đâu để nhìn nữa.

Hoắc Đông Đình công thành chiếm đất, hôn đến mức tôi không còn chút sức kháng cự nào...

1 phút trôi qua, tôi tức ngựk khó thở.

5 phút trôi qua, cả người tôi bủn rủn.

10 phút trôi qua, tôi suýt chút nữa là thiếu oxy.

Cuối cùng, cậu ấy cũng luyến tiếc buông tôi ra. Ánh mắt nóng bỏng dán ch/ặt lấy tôi, không hề chớp mắt.

"Kiều Tinh, anh đừng có lúc nào cũng trêu chọc tôi. Tôi thực sự sẽ không nhịn được... mà nuốt chửng anh đấy."

Tôi thở hổ/n h/ển, ch/ửi m/ắng không ngừng: "Cậu hôn chân tôi, rồi lại hôn miệng tôi, bẩn ch*t đi được! Tôi cảm thấy miệng mình toàn mùi hôi rồi."

"Anh không hôi, anh thơm tho từ đầu đến chân."

"Cút! Tiền lương ngày tiếp theo của cậu tôi không trả nữa."

[Cười ch*t mất, sự gi/ận dữ của người thật thà.]

[Thì biết làm sao được? Bảo bối thụ của chúng ta làm sao đá/nh lại Enigma chứ.]

[Thực ra dù có không trả tiền, cậu ấy cũng sẽ tình nguyện làm chó cưng miễn phí thôi.]

Miễn phí làm chó cưng đúng không, xem tôi có bóc l/ột cậu đến ch*t không.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Vừa Là Túc Địch, Vừa Là Vợ Yêu

Chương 17
Nhiệm vụ thất bại. Trước khi bị xóa sổ, tôi vẫn cố níu lấy một chút tự tôn cuối cùng mà hỏi hệ thống: "Tôi có thể nói cho nam chính biết thân phận thật của mình không?" "Hoàn toàn có thể." Tôi chậm rãi cởi bỏ quần áo, từng lớp từng lớp, rồi đứng thẳng trước mặt Lục Kính Nghiêu. "Xin lỗi vì đã lừa cậu. Thật ra... tôi là con gái." Lục Kính Nghiêu thoáng sững sờ. Sự kinh ngạc như tràn cả ra khỏi đáy mắt anh không cách nào che giấu được. Nghĩ cho cùng thì anh cũng đáng thương thật. Đấu đá với tôi bao nhiêu năm, tốn biết bao tâm huyết chỉ để vùi dập đối phương, cuối cùng mới phát hiện ra cái kẻ thù không đội trời chung của mình lại là... một cô gái. Trong ánh mắt vừa hoang mang vừa chấn động kia, tôi khẽ nhắm mắt lại và thản nhiên đón nhận cái chết đã được định sẵn. Thế nhưng, tôi đã không chết. Ngược lại, tôi còn một lần nữa quay lại thế giới này. Hệ thống dùng giọng điệu áy náy pha lẫn lấp liếm mà nói: "Sau khi cô chết, tiến độ nhiệm vụ bất ngờ tăng vọt. Chính vì vậy, để đền bù thiệt hại, chúng tôi quyết định cho cô một cơ hội sống lại." "Thân phận hiện tại của cô là một quý bà nhà giàu. Thuộc kiểu mẫu điển hình: chồng không về nhà, còn cô thì tha hồ tiêu xài gia sản." Tôi gật đầu tỏ vẻ hài lòng: "Tốt đấy, chẳng khác gì giấc mơ cả. À mà, ông chồng không về nhà của tôi tên gì thế?" Hệ thống đáp ngắn gọn với giọng điệu nhẹ như không: "Lục Kính Nghiêu."
490
4 Bên vực thẳm Chương 6
5 U U Lục Minh Chương 30.
6 Ve Ngừng Tiếng Ve Chương 17
7 Ba quy tắc Chương 11

Mới cập nhật

Xem thêm