Editor: Hyna Nguyễn

————————-

Diệp Oản Oản vội vàng tiếp tục nhìn xuống, ngay sau đó kinh sợ phát hiện, Cung Húc lại còn vẽ tranh về hình dáng của cô nữa!

Đệt! Xong đời cô rồi!

Trong lòng của Diệp Oản Oản nhất thời hơi hồi hộp một chút, cơ hồ không dám tiếp tục kéo xuống xem hình ảnh bên dưới đó nữa.

Ánh mắt của cô chỉ dám mở ra một kẽ hở, thông qua khe hở nơi ngón tay mà nhìn xuống một phen…

Sau khi thấy rõ tấm tranh vẽ hình người kia, Diệp Oản Oản lại lần nữa không tin vào mắt mình. Ha ha ha! Cung Húc, tôi nói tên đại gia cậu a! Hắn ta đem cô vẽ thành cái dạng q/uỷ gì đây a. Trừ màu sắc quần áo ra được tô vẽ đúng rồi thì nhìn toàn bộ rốt cuộc có chỗ nào giống như cô chứ?

Dù than thầm trong lòng nhưng Diệp Oản Oản cũng thở phào nhẹ nhõm, cũng may mắn là tên kia vẽ không ra gì.

Nguy hiểm a…

Sớm biết thế cô sẽ không đưa cái gì mà mứt hoa quả cho hắn rồi, còn không phải là khi đó cô nhìn thấy tên kia quá đáng thương hay sao a…

Hiện tại chuyện này lại huyên náo đến mức tất cả mọi người đều đang lùng sục đi tìm cô, cô cũng không x/á/c định được thời điểm khi cô m/ua mứt hoa quả có người nào chú ý tới cô hay không, xem ra trong khoảng thời gian gần đây cô phải chú ý nhiều hơn một chút rồi, cô phải chú ý không lấy dáng vẻ con gái ra vào khu vực nhà trọ nữa.

Ngày thứ hai, Diệp Oản Oản đổi về thành nam, vì muốn an toàn còn đeo thêm một chiếc khẩu trang, hướng về tiệm đồ ngọt Candy dò xét một chút.

Mặc dù Cung Húc trước đó đã vô cùng nổi tiếng với chuyện tình lăng nhăng của mình các mối tình của hắn nhiều không kể xiết, mọi người dù phàn nàn nhưng đó cũng chỉ là chuyện bình thường mà thôi, thông qua scandal đó danh tiếng của tiểu vương tử lại được thổi lên một tầng cao mới. Nhưng điều đáng nói ở đây là trong một đêm, tiệm đồ ngọt Candy cũng đã gần như trở nên nổi tiếng tựa như danh lam thắng cảnh, vô số fan tới đây tham quan chụp hình lưu niệm, cộng thêm người đi đường bát quái nhiều chuyện, cả con đường đều bị vây ch/ặt lại đến mức đường đi không thông bị kẹt cứng ngắc.

Còn có phóng viên đang ở cửa phỏng vấn người b/án bánh tối hôm qua nữa chứ. Diệp Oản Oản đứng ở trong đám người, vễnh tai mình lên nghe.

Phóng viên: “Xin chào cô, xin hỏi tối hôm qua, người nhân viên b/án mứt hoa quả cho cô gái đó là cô sao?”

Nhân viên cửa tiệm: “Vâng, bởi vì khi đó chỉ còn lại ba hộp mứt hoa quả mà vị tiểu thư kia đều m/ua hết, cho nên tôi có một chút ấn tượng, cộng thêm cô gái kia…”

Phóng viên: “Cô gái kia như thế nào?”

Nhân viên cửa tiệm: “Cô gái kia cực kỳ xinh đẹp!”

Phóng viên nhất thời một mặt hưng phấn hỏi tiếp: “Có thật là đẹp vô cùng không?”

Nhân viên cửa tiệm: “Vâng, hơn nữa, là kiểu như… Có khí chất phi thường lại còn vô cùng đẹp nữa! Tôi ở bên này làm việc từ trước cho tới nay thường xuyên nhìn thấy một vài vị minh tinh, thậm chí đại minh tinh cũng có gặp qua, khi đó tôi còn tưởng rằng cô gái kia cũng là đại minh tinh nào đó nữa, bất quá sau khi nhìn kỹ gương mặt đó tôi có thể x/á/c định tôi chưa thấy qua ở trên TV, hẳn đó không phải là người ở trong giải trí nha!”

Phóng viên lập tức kích động truy hỏi: “Vậy cô có thể hình dung được tướng mạo của cô gái đó ra sao không?”

Nhân viên cửa tiệm mặt lộ vẻ như bị làm khó, sau đó thành thực trả lời: “Cái này, xin lỗi, liên quan đến riêng tư của khách hàng, vấn đề này thứ cho tôi không cách nào trả lời được.”

Tiếp đó phóng viên lại hỏi tới mấy lần đều bị nhân viên cửa tiệm khéo léo từ chối.

Nghe đến đó, Diệp Oản Oản hơi thở phào nhẹ nhõm một chút.

Cũng còn may là cửa tiệm này vẫn rất tuân thủ quy tắc, nhưng coi như là nhân viên cửa tiệm nói ra chân dung của cô, chỉ dựa vào miệng để miêu tả tướng mạo của cô thì cũng không khả năng tìm tới cô được.

Diệp Oản Oản đợi một hồi, liền hướng nhà trọ đi tới, hôm nay còn phải tiếp tục nói với Lạc Thần vấn đề liên quan đến kịch bản. Mới vừa vào cửa không bao lâu, tiếng gõ cửa vang lên. Diệp Oản Oản cho là Lạc Thần đến, kết quả người gõ cửa lại là Hàn Thiên Vũ.

“Thiên Vũ hôm nay làm sao rảnh rỗi qua tới đây vậy, cậu quay xong quảng cáo rồi sao?” Diệp Oản Oản mở cửa hỏi.

“Quay xong rồi, tối hôm qua mới trở về nước.” Hàn Thiên Vũ vừa bước vào cửa vừa một bộ giọng nói bát quái mở miệng hỏi: “Đúng rồi, gần đây scandal của Cung Húc cậu xem chưa?”

Diệp Oản Oản ho nhẹ một tiếng: “Rồi, nhưng làm sao vậy?”

“Đều nói có thể đó là người trong dãy trọ của chúng ta nhưng trong ấn tượng của tôi cũng không thể hình dung ra cô gái trong lời nói Cung Húc kia!”

Diệp Oản Oản sắc mặt hơi đen, Hàn Thiên Vũ đương nhiên không có khả năng từng thấy qua rồi, cô cực kì ít mặc đồ nữ xuất hiện tại khu vực này, nào biết được chẳng qua chỉ là đi m/ua một ít đồ ngọt mà đã gặp loại chuyện này.

“Hắn hình dung cô gái đó như thế nào?” Diệp Oản Oản theo bản năng hỏi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Hối hận không nguôi

Chương 17
Sau khi thượng tướng đế quốc mất tích, tôi nhặt được một Beta m/ù ở trạm phế thải. Nuôi nhặt rác suốt ba tháng, đến ngày định đi đăng ký kết hôn, anh ta lại đột ngột khôi phục tin tức tố. Chiến hạm đậu trước cổng cục dân chính, giữa vòng vây người người chen chúc, Alpha cấp cao đứng đó, thần sắc lạnh lùng: “Cái gì tôi cũng có thể cho em, ngoại trừ hôn nhân.” Nhưng anh không biết… Omega hạ đẳng ở tinh cầu cấp thấp, nếu trước hai mươi tuổi vẫn chưa có bạn đời, sẽ bị đưa vào quân đội làm “chất an ủi hình người” cho binh lính. Mà hôm nay… chính là sinh nhật hai mươi tuổi của tôi. Sau này chiến tranh kết thúc, thượng tướng dẫn theo vị hôn thê đến quân doanh thăm hỏi. Tôi ôm bụng lớn, đứng ở hàng cuối. Alpha nổi danh quyết đoán tà/n nh/ẫn, lần đầu tiên đỏ mắt: “Đứa bé là của ai?” “Báo cáo cấp trên, tôi không biết.”
2.07 K
2 Tình Yêu Vô Bờ Chương 12
5 NHÃ HÀ Chương 19
7 CỐ Ý LỤN BẠI Chương 13
9 Mùa xuân ở quê Chương 9

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Tôi đã có con cái đề huề rồi, giờ người yêu cũ mới báo đi đăng ký kết hôn.

Chương 6
Năm năm sau chia tay, bỗng nhận được điện thoại từ Lục Chấp: "Thẩm Tâm Duyệt, năm ngày sau đến Cục Dân chính làm đăng ký kết hôn." "Hôn lễ của chúng ta sẽ tổ chức tại Trang viên Hill, đây là đám cưới thế kỷ anh từng hứa với em." Đầu tôi như bị đóng băng, kinh ngạc thốt lên: "Năm năm trước chúng ta không phải đã chia tay rồi sao?" Bên kia đầu dây vang lên tiếng cười khẩy: "Chia tay? Anh chưa từng đồng ý." "Em đột nhiên về nước, chẳng phải vì nghe tin anh sắp kết hôn sao?" "Yên tâm đi, cô dâu là em. Về phía Tô Tô, anh hy vọng em sẽ rộng lượng hơn. Hơn một nghìn tám trăm ngày đêm em vắng bóng, là cô ấy ở bên anh. Anh tin em sẽ đối xử tốt với cô ấy." Tôi lườm mắt một cái, cúp máy thẳng tay. Chợt thấy trước mặt hiện lên vài dòng bình luận: 【Nữ chính lặng lẽ biến mất năm năm, đừng thấy Lục Chấp miệng cứng, thực ra tim đã nát tan rồi.】 【Lục Chấp tung tin kết hôn với Lê Tô Tô thực chất là để chuẩn bị cho nữ chính một đám cưới hoành tráng. Thấy chưa? Vừa về nước là hắn đã vội vã tìm tới rồi.】 Lục Chấp sớm làm gì rồi? Giờ nhà tôi đã có chồng hiền, con trai con gái đủ đôi, ai thèm thứ phân chó này của hắn?
Hiện đại
Tình cảm
Ngôn Tình
8
cáo cáo Chương 7