Trong bốn năm qua, chỉ riêng những chuyện tôi trực tiếp giải quyết cũng không dưới mười lăm vụ.
Vì bảo vệ cậu.
Tôi nhiều lần bị thương phải nhập viện.
Trong nhà họ Lận, người muốn mạng cậu chủ nhiều vô kể.
Đặc biệt là đám chú bác anh em họ đang đỏ mắt gh/en gh/ét.
Ai cũng muốn kéo cậu khỏi vị trí tổng giám đốc.
Thế là tôi đưa ra một quyết định táo bạo.
10
Ông chủ và phu nhân âm thầm lôi kéo các cổ đông hội đồng quản trị.
Muốn họ quay sang ủng hộ Lận Giác.
Ông ta không chỉ chuẩn bị mỗi quân cờ là tôi.
Trong bóng tối còn sai người đ/á/nh cắp hồ sơ đấu thầu của cậu chủ.
Thậm chí dự định b/ắt c/óc tôi.
Sau đó lợi dụng việc tôi mất tích để vu khống đổ tội lên đầu tôi.
Ngay từ đầu, ông ta đã không định để tôi sống.
Tôi chuẩn bị rất kỹ.
Nhưng không ngờ ông ta lại chọn lúc người ta yếu thế nhất để đ/á/nh ngất tôi.
Khi tỉnh lại, trước mắt là một nhà máy bỏ hoang.
Tay chân tôi đều bị trói.
Tên b/ắt c/óc A nhìn tôi hồi lâu.
“Không bắt nhầm chứ?”
“Cái thằng mặt đen này thật sự đáng giá năm triệu à?”
Tên b/ắt c/óc B chắc nịch:
“X/á/c nhận rồi.”
“Người trong video chính là nó.”
Danh xưng “mặt đen” này làm lòng tự tôn của tôi được thỏa mãn kỳ lạ.
Xem ra công sức phơi nắng với tập gym không uổng.
Tôi hơi dè dặt hỏi:
“Video gì vậy?”
Hắn liếc tôi.
Lấy điện thoại mở một đoạn phim hành động hai nam chính.
Tôi nheo mắt.
Thư phòng quen quá.
Cơ bắp đẹp quá.
Khoan đã...
Đệt!
Chẳng phải là tôi với cậu chủ sao?!
Quay đẹp thật đấy.
Tạm không bàn chuyện bọn họ lấy ở đâu ra.
Tôi do dự hỏi:
“Có thể gửi cho tôi một bản không?”
Tên b/ắt c/óc A kinh hãi.
Tên b/ắt c/óc B cười lạnh:
“Được.”
“Đợi mày ch*t rồi tao đ/ốt cho.”
“Thế không được.”
“Tôi muốn ngay bây giờ.”
Tôi đột nhiên phát lực.
Đầu gối hung hăng húc vào khuỷu tay hắn.
Dây thừng trên cổ tay lập tức tuột ra.
Chẳng mấy chốc.
Đám b/ắt c/óc bị tôi đ/è chồng thành một đống.
Tôi ngồi lên lưng bọn chúng.
Vừa nhìn màn hình điện thoại vừa tặc lưỡi.
“Nếu chỉnh sáng hơn một chút thì hoàn hảo.”
Nhưng điều tôi không ngờ tới là.
Lận Giác lại xuất hiện để c/ứu tôi.
Tôi nhíu mày:
“Sao cậu biết tôi ở đây?”
“Em nhận được tin nhắn cầu c/ứu của anh.”
Không đúng.
Điện thoại của tôi đã bị bọn chúng lấy mất.
Đâu còn trên người.
Tin đó không phải tôi gửi.
Sắc mặt tôi lập tức thay đổi.
Đá văng tên b/ắt c/óc đang nằm dưới đất.
Kéo Lận Giác bỏ chạy.
Lận Giác từng học đua xe.
Lại quen đường núi.
Lái xe còn ổn định hơn tôi.
Xe vừa khởi động.
Cậu ta nhìn tôi hai giây.
Khẽ bật cười.
“A Tố ca, bây giờ anh là của em rồi.”
Ngay khoảnh khắc chiếc c/òng tay khóa lên cổ tay tôi.
Cảm giác lạnh buốt của kim loại khiến mí mắt tôi gi/ật mạnh.
Có một trăm phần trăm thì tới chín mươi chín phần trăm là có vấn đề.
Chẳng phải cậu ta gh/ét tôi lắm sao?
“Giờ này chẳng phải cậu nên ở buổi đấu thầu à?”
Chẳng phải cậu và cậu chủ đấu đến sống ch*t cũng chỉ vì ngày hôm nay sao?
Nụ cười của Lận Giác đầy cố chấp:
“A Tố ca.”
“Anh nhầm rồi.”
“Em tranh.”
“Là vì anh.”
“Nếu không phải tám năm trước.”
“Anh ta cư/ớp mất anh trước mặt em.”
“Lại còn dùng mạng sống của anh u/y hi*p em, không cho em nhận anh.”
“Thì chúng ta đâu đến mức như bây giờ.”
Tôi im lặng.
Đầu óc có chút hoảng hốt.
“Anh từ chối em.”
“Là vì chuỗi hạt cộng cảm đúng không?”
“Anh ta bận ký hợp đồng, không có thời gian để ý tới em.”
“Cho nên em đã tr/ộm nó ra rồi.”