Sông Cạn, Đá Mòn

Chương 3

17/05/2024 10:01

3

Sau khi Tiêu Tịch Ngọc kéo giãn khoảng cách với tôi, mái tóc đen nhánh của hắn theo dòng nước trôi bồng bềnh trước mặt tôi.

Tôi không nhịn được mà giơ tay giữ lại.

Hắn ngước mắt nhìn tôi, giữa con ngươi như có lưỡi câu sắc nhọn.

Dưới ánh nhìn của hắn, tôi từ từ buông những sợi tóc trong tay ra.

Đến cả tóc mà cũng không cho động vào.

Không sao.

Đợi lát nữa lên bờ tôi sẽ rời đi, để tên nhóc vô ơn này tự sinh tự diệt vậy.

May mà mấy kẻ trên bờ cũng không dám nán lại quá lâu, sau khi lục soát một hồi, có vẻ như lại định đi đến nơi tiếp theo.

Tôi ngoi lên khỏi mặt nước, linh hoạt xoay người bơi lên bờ, không thèm nhìn Tiêu Tịch Ngọc lấy một lần.

Từng gợn sóng lăn tăn không ngừng tiến về phía tôi, nhưng người đằng sau lại lặng im không một tiếng động.

Tôi quay đầu nhìn thử.

Mặt hồ phía không xa vẫn không ngừng sủi lên bọt nước, nhưng lại chẳng thấy bóng dáng của thiếu niên đâu cả.

Tôi lại lần nữa vùi đầu lặn xuống nước, chỉ thấy Tiêu Tịch Ngọc hai mắt nhắm nghiền, cơ thể g/ầy gò ốm yếu đang dần chìm xuống nước.

Hắn ngất rồi.

Tôi cau mày, nhanh chóng bơi về phía hắn, gắng sức kéo lấy cổ áo hắn, lôi hắn vào bờ.

Tôi kiệt sức rồi, không chống đỡ nổi nữa.

Nhưng tôi không muốn trải nghiệm cái ch*t một lần nữa đâu.

Tôi cật lực bơi về phía bờ, lại gắng sức kéo Tiêu Tịch Ngọc đang hôn mê lên.

Tôi ngồi trên bờ, thở hổ/n h/ển.

Tiêu Tịch Ngọc nằm một bên tóc tai tán lo/ạn, đôi mắt xinh đẹp nhắm nghiền, nước da xanh xao ốm yếu, trên cổ tay quấn mấy vòng tràng hạt bạch ngọc, tua rua ướt đẫm dính trên mặt đất.

Tôi thở dài một hơi, cúi xuống kiểm tra tình trạng của hắn.

Vẫn ổn.

Mặc dù hơi thở hơi yếu, nhưng dù sao vẫn chưa tắt thở.

Tôi nửa quỳ bên người hắn, không ngừng thực hiện các biện pháp sơ c/ứu cho hắn.

Môi hắn lạnh đến mức khiến môi tôi r/un r/ẩy theo.

Cứ lặp đi lặp lại như thế nhiều lần, cuối cùng hắn cũng ộc nước ra.

Tôi đổ gục trên đất.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Ta có con dao thiến lợn, ai không nghe lời ta thiến kẻ đó

Chương 13
Giới thiệu: Trần Kiều Kiều xuyên không thành con gái của một đồ tể, năm tuổi học nghề thiến heo, tám tuổi dùng một dao khiến ông nội phải ghi lòng tạc dạ, mười tuổi khiến cha phải tu tâm dưỡng tính, mười sáu tuổi lại trừng trị gã hôn phu lừa hôn. Từ đó, nàng mở tiệm "thiến heo", giúp Lai Đệ thoát khỏi bạo hành gia đình, hỗ trợ tiểu thư họ Lý dạy dỗ gã chồng ở rể, vạch trần chiêu trò thao túng tâm lý cho phu nhân Thừa tướng, thậm chí thâm nhập vào cung đình, phò tá công chúa lên ngôi hoàng đế. Từ chốn thôn quê đến kinh thành, nàng dùng một con dao chém sạch những bất công trên đời, cuối cùng được ban tặng kim bài "Phụng chỉ thiến heo", trở thành một nữ quan huyền thoại. Truyện sảng văn, nữ cường, báo thù lật ngược thế cờ, tình tiết liền mạch, lôi cuốn.
Nữ Cường
19