Hoa Sen

Chương 4

16/04/2025 18:45

Ngày hôm sau, ở thư phòng.

Tiêu Bạch khẽ ngẩng đầu, ánh mắt lóe lên sự vui sướng. "Nha bà đã m/ua được người rồi?"

"Bẩm điện hạ, cô gái kia đã ký tên." Thuộc hạ của Tiêu Kỳ Bạch là Bùi Nhận dâng lên tờ khế.

Trên tờ giấy là hai chữ ng/uệch ngoạc: "A Phỉ".

Tiêu Kỳ Bạch khẽ đọc: "Quả là cái tên đ/ộc đáo."

Cái tên này là mẫu thân đặt cho ta, theo ta đến năm lên năm. Năm tuổi vào gánh hát, ta thành ca kỹ Hồng Tụ, từ đó không còn dùng cái tên A Phỉ nữa.

“Gia thế của A Phỉ thế nào?" Tiêu Kỳ Bạch hỏi.

Bùi Nhận cúi đầu: "Xuất thân ngư thôn, phụ thân mắc bệ/nh, nàng thay tỷ tỷ duy nhất b/án thân lấy tiền lo cho cha."

“Thuộc hạ đã tra hộ tịch ở ngư thôn, khớp với khế."

"Khá lắm." Tiêu Kỳ Bạch gật đầu, "Phái người kh/ống ch/ế người nhà của nàng ta."

Công tử quả là cẩn thận chu toàn.

Tìm nữ tử xuất thân bần hàn, không những dùng bạc trắng thu phục, còn lấy người nhà ra u/y hi*p. Chỉ tiếc hắn không biết, ta đã sớm chẳng còn không sợ bị u/y hi*p như vậy.

Ta không nói dối. Phụ thân ta thật sự có bệ/nh, chỉ có điều bệ/nh này gọi là "c/ờ b/ạc". Vì bệ/nh ấy, ông ta mới có ý b/án con gái.

Tỷ tỷ ta vốn là người bị b/án, nàng ta sợ hãi nên bỏ th/uốc mê hại ta, nhân lúc ta bất tỉnh thì đưa lên thuyền đến Giang Lăng.

"A Phỉ này rất phù hợp. Lần này Nha bà làm tốt, ban thưởng." Tiêu Kỳ Bạch phán.

"Ngươi đi tìm lang trung và họa sư, trong ba ngày, đưa A Phỉ tới y quán đông thành, làm giả bớt hoa sen."

"Tuân lệnh!"

Bùi Nhận lui ra.

Ta khẽ vân vê lư hương, khóe môi nở nụ cười. Ba ngày. Ba ngày sau, ta không còn là ca kỹ Liễu Hồng Tụ, mà trở về làm A Phỉ.

"Nàng cười cái gì?"

Tiêu Kỳ Bạch bất chợt tới cạnh ta. Ta cụp mắt: "Điện hạ tìm được người c/ứu Tống tiểu thư, ta vui thay cho nàng."

Tiêu Bạch luôn muốn ta nhu thuận. Chắc đáp án này đã đủ khiến hắn hài lòng.

Nhưng dường như hắn không toại nguyện. Khẽ chê cười, Tiêu Kỳ Bạch nâng mặt ta lên, ánh mắt lạnh lùng quét ngang:

"Hồng Tụ, đừng tưởng bản vương không biết nàng đang nghĩ gì."

"Dung nhi dính vào lời tiên tri liên hoa nữ, dù có người thế thân, nàng ấy cũng phải mai danh ẩn tích."

"Bởi vậy trong thời gian dài, nàng ấy không thể thành hôn với ta."

Ngón tay thô ráp lướt qua gò má, Tiêu Kỳ Bạch thì thầm: "Việc này làm... nàng rất vui lòng chứ gì?"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Mụ Thủy Quỷ

Chương 8
Bần đạo là kẻ thủy quỷ bất tài, chôn thân dưới đáy Lạc Giang đã một trăm năm mươi năm tròn. Chúng quỷ khác bận lòng tìm người thế mạng để đầu thai, còn bần đạo lại kén cá chọn canh. Chẳng chê kẻ này dung mạo xấu xí, lại chê kẻ kia chân hôi hám, thà rằng dưới đáy nước gặm nhấm bùn nhão còn hơn. Cứ ngỡ kiếp này mãi mãi mục nát như thế. Cho đến khi một tiểu á khẩu ném nửa củ khoai nướng trúng đầu bần đạo, lại còn thắp cho một chiếc đèn giấy đỏ rách nát. Đây là hơi ấm đầu tiên bần đạo chạm tới kể từ khi lìa đời một trăm năm mươi năm trước. Chỉ vì hơi ấm này, sau đó Lạc Giang đại hồng thủy, tiểu á khẩu kia đã chết đuối. Bần đạo vớt được con búp bê đặt trong chậu sành rách của y từ dưới làn nước. Nhìn tiểu tử kia gào khóc xé lòng trong chậu gỗ, bần đạo tức giận đến mức trợn ngược mắt. "Thật phiền phức, biết thế để ngươi chết đuối cho rồi!"
Cổ trang
Chữa Lành
Tình cảm
0