Để Tôi Chính Thức Theo Đuổi Em

Chương 7

03/10/2024 16:19

07

Ngay khi kim đ/âm vào, Lâm Hải Đường, người vừa nãy còn kiêu ngạo đã đ/au

đến mức la hét đi/ên cuồ/ng.

Tôi trực tiếp đẩy cô ta một cái, rồi gi/ật mạnh tóc mình ra, chớp chớp mắt, lại t/át vào mặt mình một cái, ôi, đừng nói, hơi đ/au thật!

Sau đó, tôi quay người chạy ra ngoài, Sau đó, tôi quay người, lệ tuôn như nước chạy ra ngoài để mách lẻo. .

Kết quả là, chưa đi được mấy bước, tôi đã nhìn thấy Tông Dã đang đi về phía mình.

Tôi lao mình vào vòng tay anh ấy và bắt đầu màn trình diễn của mình.

Tôi tỏ ra thực sự tủi thân và nói:

“Tông Dã, em sợ lắm… Cô Lâm vừa vào đã đe dọa em, bắt em phải rời đi, đá/nh em, m/ắng em, ôi ôi ôi..."

Tông Dã liền ôm chầm lấy tôi.

Để biểu diễn một cách chân thực, tôi đã thực sự đã rơi vài giọt nước mắt và nhìn anh ấy với đôi mắt ngấn lệ.

Ai mà chả biết giả vờ ngây thơ chứ?

Nhưng không biết có phải là do tôi tưởng tượng hay không, tôi luôn cảm thấy trong ánh mắt Tông Dã thoáng qua một chút ý cười.

Tôi nghe thấy những lời nội tâm của anh:

" khóc thật đáng thương. Vợ sắp cưới của tôi đã bị đối xử bất công. Tôi sẽ phải đòi lại công bằng cho cô ấy".

Tôi cảm thấy rất tự hào và trong lòng thầm nghĩ:

“Kỹ năng diễn xuất của mình giỏi quá, đây là điều mà mọi đàn ông đều thích”.

Tôi thấy lông mày của Tông Dã hơi nhướng lên.

Ngay sau đó, Lâm Hải Đường ôm mông chạy ra ngoài.

Cô cũng tới để tố cáo:

“Anh Tông Dã, rõ ràng là cô ta đá/nh em!”

Tôi càng tỏ ra oan ức hơn,khóc lóc nói:

“Em không có chạm vào cô ấy…là cô ấy muốn la hét, còn nói em là đồ hạ đẳng, bảo em phải trả lại vị trí bên cạnh anh cho cô ấy, cô ấy nói muốn lấy anh."

Sắc mặt Lâm Hải Đường ngày càng trở nên khó coi, như muốn phản bác điều gì đó.

Nhưng Tông Dã lạnh lùng đuổi bọn họ đi:

“Hôm nay là lễ đính hôn của tôi và vị hôn thê của tôi. Tôi không cho phép bất kì ai b/ắt n/ạt vị hôn thê của tôi. Nếu các người không thành tâm muốn chúc phúc mà còn b/ắt n/ạt vợ tôi thì không cần thiết phải ở lại đây, hãy rời khỏi đây ngay."

"Anh thực sự muốn đuổi em đi à? Anh không chút nào nể mặt với bố em sao?"

"Cô tự mình đi hay là tôi cho người lôi cô ra ngoài?"

Tông Dã không thương tiếc nói.

Trong lòng tôi thầm kêu lên sung sướng:

"Lần này Tông Dã thực sự rất ngầu và đẹp trai."

Trước khi Lâm Hải Đường rời đi, cô ta không quên trừng mắt nhìn tôi một cách hung dữ.

Tôi bày ra bộ mặt nhăn nhó với cô ta, khiến cô ta rời đi trong sự tức gi/ận.

Nhưng khi đối mặt với Tông Dã, tôi lập tức tỏ ra vẻ mềm yếu ngây thơ.

Tông Dã lấy khăn tay ra lau nước mắt cho tôi, đồng thời lấy trong túi ra một viên kẹo sữa, như đang dỗ dành một đứa trẻ:

"Ngoan nào, đừng khóc nữa."

Gương mặt già nua của tôi, à không, gương mặt trẻ trung của tôi chợt đỏ bừng vì x/ấu hổ.

Tôi không phải là một đứa trẻ!

Tuy nhiên, viên kẹo sữa này có vị hơi ngọt.

Chẳng bao lâu sau khi trở lại phòng tiệc, người phục vụ mang đến cho tôi một ly rư/ợu, nếu không phải tôi đã nghe biết nội tâm của Lâm Hải Đường, tôi đã uống không một chút nghi ngờ.

Nhưng bây giờ, sau khi cầm ly rư/ợu lên, tôi lại giả vờ vô tình làm rơi nó xuống đất.

Tôi nhìn thấy ánh mắt tiếc nuối của người phục vụ.

Trong lòng cười lạnh, âm mưu x/ấu xa của Lâm Hải Đường nhất định sẽ thất bại.

Tôi chắc chắn rằng sau khi cô ta biết kế hoạch của mình không thành, cô ấy sẽ giậm chân gi/ận dữ ở nhà, chỉ cần nghĩ đến điều này, tôi cảm thấy dễ chịu hơn rất nhiều.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Shipper Kinh Dị

Chương 8
Hai giờ sáng, bụng đói cồn cào, tôi ở nhà một mình nên đã đặt một phần đồ ăn giao về tận nơi. Để đảm bảo an toàn, tôi có để lại lời nhắn ghi chú: [Đang đánh Liên Quân, đồ ăn tới cứ để trước cửa là được ạ, em cảm ơn.] Sau khi shipper giao tới, anh ta liền nhắn tin báo cho tôi đúng như đã hẹn: [Chị ơi, đồ ăn em vừa để trước cửa nhà chị rồi nhé, nhớ lấy sớm nha.] [Hình ảnh.] Thấy shipper nhiệt tình, tôi cũng lịch sự nhắn lại: [Dạ vâng, em ra liền đây.] Nhưng để tránh việc đụng mặt trực tiếp với anh ta, tôi vẫn cố tình đợi thêm vài phút nữa rồi mới đứng dậy chuẩn bị ra lấy. Ngay một giây trước khi tôi định vặn tay nắm cửa, trên điện thoại bỗng nhiên nảy ra một tin nhắn mới của shipper: [Chị ơi, sao chị vẫn chưa chịu ra lấy đồ ăn thế?]
39
2 Người Dọa Ma Chương 12
3 10 năm vây hãm Chương 10
5 Ngọc Vỡ Chương 19
8 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 290: Người quen xuất hiện
11 Trứng cá cầu con Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm