Tu Chân Giới

Chương 1

26/09/2024 17:51

Trong cuộc tranh tài của tông môn, tiểu sư muội vạn người mê dương dương đắc ý cầm ki/ếm bản mệnh do sư tôn tặng, đ/á/nh ta trọng thương.

"Sư tỷ, cuộc tranh tài này, tỷ sắp thua rồi!”

Ta run lẩy bẩy nôn ra m/áu.

Lòng tự tôn bị chà đạp dưới đất, bất luận ra sao cũng không thể thua được.

Thế là…

Ta rút khẩu AK47 ra khỏi nhẫn chứa đồ của mình.

------

Ống thép đen xì xuất hiện trước mặt mọi người, khiến đám đệ tử tông môn nhốn nháo cười nắc nẻ.

"Đây là thứ gì?”

"Có lẽ nào tu vi Diệp sư tỷ bị tổn hại mà đi/ên không, lại đi lấy ra một miếng đồng nát sắt vụn.”

"Miếng sắt vụn nhặt được ở đâu không biết nữa, còn làm như thể vũ khí thần kì.”

Tiểu sư muội vạn người mê dương dương đắc ý thu lại nụ cười trên gương mặt, giả vờ khó xử nói:

"Đại sư tỷ, nếu như hôm nay tỷ nhận thua nhường linh chi ra thì ta sẽ hạ thủ lưu tình. Còn không, ki/ếm trong tay sư muội, làm đại sư tỷ bị thương thì không hay đâu.”

Ta lau khóe môi rướm m/áu, sờ thân sú/ng lạnh lẽo của AK47.

Sau đó, hét lớn với n/ão bộ:

“Hệ thống, mi cút ra đây giải thích cho ta!”

Trong trí n/ão vang vọng tiếng hệ thống loạt xoạt lật sách.

Hồi lâu sau mới đ/au khổ kêu: "Túc chủ, chúng ta đi nhầm thế giới mất rồi, song cũng đều là làm nhiệm vụ, ở thế giới nào cũng như nhau cả thôi.”

Ta tức đi/ên nạt nộ một câu:

"Sao có thể giống nhau được? Rõ ràng ta lấy được kịch bản tinh tế mà!”

Trước khi đi tới thế giới này, hệ thống lại nói chắc như đinh đóng cột, tiếp theo muốn cùng ta tới thế giới tinh tế, mà nhiệm vụ của ta, chính là sống sót đến khi thế giới này kết thúc.

Vì để sống sót trong thế giới tinh tế mưa bom bão đạn, ta đã đổi hết tất cả điểm tích lũy làm nhiệm vụ bao lâu qua sang vũ khí thường dùng ở tinh tế.

Máy phi hành, sú/ng trường, dịch dinh dưỡng và pháo phát sáng, vân vân.

Trong kho chứa đồ to lớn, nhét đầy ắp các loại vũ khí.

Ngay cả trong góc, cũng chất chồng vài quả bom nguyên tử, bom hydro và cả khí gas cay.

Sau khi chuẩn bị đầy đủ đống vật dụng, hệ thống không đáng tin cậy lại đưa ta tới tu chân giới.

Một nơi sử dụng linh lực có thể tu luyện còn cần bom nguyên tử cái gì nữa?

Phí toi điểm tất cả tích lũy của ta.

Hệ thống muốn đ/á/nh thức lương tri của ta:

"Vũ khí mà, cũng không có quy định không được sử dụng ở tu chân giới, dù sao chúng ta cũng lấy phải kịch bản vật tốt thí rồi, kiên trì đến khi tình tiết kết thúc, nhiệm vụ sẽ coi như hoàn thành.”

Ta kháng nghị:

"Dựa vào đâu mà bắt ta làm vật tốt thí? Dứt khoát quăng một quả bom san phẳng tông môn là được, muốn ch*t thì mọi người cùng ch*t, ai cũng đừng mơ sống một mình.”

"Túc chủ, linh căn của chị bị tổn thương, tu vi khó mà tiến bộ, mà sư muội của chị lại cầm kịch bản vạn người mê người người nhà nhà yêu chiều, tất nhiên là muốn giẫm nát chị để trở thành nốt ruồi đỏ trong mắt mọi người.”

Cười ch*t, thế giới trước ta còn cầm sú/ng máy chiến đấu với x/á/c sống, m/áu tươi b/ắn khắp mặt ta.

Một trái tim, cứng như hạt tinh thể trong đầu x/á/c sống.

Thế giới này, làm sao ta có thể ngoan ngoãn làm một hòn đ/á kê chân trong văn sủng ngọt được.

Ta buông lỏng ngón tay đang ôm AK47, giãn mày.

Hệ thống cảm động: "Túc chủ, chị đã nghĩ thông suốt rồi đúng không? Chỉ cần chị cố gắng để mọi người vả mặt chê cười, làm một vật tốt thí hợp tiêu chuẩn sống đến khi kết thúc, nhiệm vụ của chúng ta coi như đã hoàn thành!”

"Cưng đang mơ mộng gì vậy?” Tôi bê AK47, th/ô b/ạo nã liên tiếp ba phát sú/ng về phía tiểu sư muội vạn người mê: "Ta đại khai sát giới, như vậy sẽ chẳng làm lỡ ta sống tới khi kết thúc.”

"Ta muốn xem thử, là đám phế vật trúc cơ này lợi hại, hay là mười hai quả bom nguyên tử trong kho chứa đồ của ta lợi hại.”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Người Chồng Đang Ngủ Say

Chương 15
Sau khi thức tỉnh, tôi phát hiện ra mình chỉ là một vai phụ, đến cả tên cũng không có trong một cuốn tiểu thuyết PO. Và độc giả gọi tôi bằng một cái tên vô cùng trìu mến: người chồng đang ngủ say. Cấp trên của tôi luôn lấy cớ đến nhà tôi ăn chực, nhưng thực chất là đang nhòm ngó vợ tôi. Còn tôi thì… lúc nào cũng không tài nào chống lại được cơn buồn ngủ, cứ thế mà thiếp đi. Ngày tôi thức tỉnh, ba chúng tôi đang ngồi ăn chung một bàn. Dưới gầm bàn, mắt cá chân tôi bỗng bị ai đó khẽ khẽ cọ vào. Tôi giật bắn cả người. Cái này cái này cái này — Tôi liếc nhìn hai người đàn ông trên bàn vẫn thản nhiên ăn uống như không có chuyện gì xảy ra, trong chốc lát lại không phân biệt nổi rốt cuộc là ai. Nhưng dựa theo thiết lập biến thái của cấp trên trong cuốn sách này, tôi đoán chắc chắn là hắn. Tôi chậm rãi nhai miếng thịt bò trong miệng, cúi đầu ngoan ngoãn xúc cơm, trông vừa nhút nhát vừa tầm thường. Trong lòng lại lén lút có chút vui mừng. Hê hê, hắn cọ nhầm người rồi! Thế cũng tốt. Cọ tôi thì được, đừng có mà cọ vợ tôi. Hừm Cấp trên thèm khát vợ tôi. Mỗi lần hắn đến nhà, ba người chúng tôi lại ngủ chung một giường, còn tôi thì với “tầm nhìn hạn hẹp” của mình, luôn đi ngủ sớm. Không bao lâu sau, động tĩnh trên giường ngày càng rõ rệt. Tôi gắng gượng điều khiển bộ não sắp bị cưỡng chế tắt máy của mình, u ơ mở miệng nói: “Cái đó… tôi vẫn chưa ngủ đâu.”
Đam Mỹ
Xuyên Sách
196
Đứa trẻ già Chương 15