Đi được nửa đường, phía trước đột nhiên xuất hiện một khúc cua gấp.

Tài xế không kiểm soát được tốc độ.

Cơ thể tôi mất kiểm soát, nghiêng về phía Lục Tư Niên.

Ngay sau đó, một bàn tay to lớn vòng qua eo tôi.

Tôi bị Lục Tư Niên ôm ch/ặt trong lòng, không dám nhúc nhích.

Nhịp tim không ngừng tăng tốc.

Mùi hương thông lạnh thoang thoảng bay vào mũi.

Tôi không cảm nhận được pheromone của Alpha, nên đây chắc là mùi nước hoa trên người anh ta.

Xe chạy ổn định trở lại, tôi mới vùng vẫy thoát ra.

Lục Tư Niên cúi đầu, liếc nhìn vành tai ửng đỏ của tôi.

"Sao em dễ đỏ mặt thế? Lần này cũng là do trong xe nóng quá à?"

Tôi không thể nói là do tiếp xúc cơ thể được.

"Đàn anh, em sinh ra đã dễ đỏ mặt rồi."

Tôi và anh ta không nói thêm lời nào cho đến khi xuống xe.

Xe chạy thẳng đến trước cửa khách sạn.

Mọi người sau khi thu xếp xong xuôi đều rủ nhau xuống lầu và xuất phát ra biển.

Tôi quyết định thay luôn quần đùi.

Sóng biển vỗ vào bắp chân.

Tôi chụp lia lịa mấy tấm ảnh, chọn bừa một tấm gửi cho L.

[Mời anh ngắm biển.]

Anh ta nhanh chóng trả lời: [Em còn đẹp hơn cả biển.]

Chủ nhiệm đang cầm máy ảnh giúp chúng tôi chụp hình.

"Sở Thần, nhìn về phía này!"

Tôi quay người nhìn về phía ống kính, theo bản năng giơ hai ngón tay tạo thành hình chữ V.

Trước khi nhấn nút chụp, Lục Tư Niên sải bước đến bên cạnh tôi, nhẹ nhàng vòng tay qua vai tôi.

Chụp xong, tôi và anh ta cùng nhau đi xem ảnh.

Trong ảnh, Lục Tư Niên đứng dưới ánh nắng, cả người như tỏa ra ánh sáng, gió biển nhẹ nhàng thổi tung mái tóc anh ta, trên gương mặt đẹp trai lạnh lùng hiện lên nụ cười nhàn nhạt.

Trong lòng tôi như có thứ gì đó đang tan chảy.

Lúc này, chủ nhiệm kéo tôi và Lục Tư Niên sang một bên.

Anh ấy nhìn Lục Tư Niên: "Cậu làm sao thế? Hai người có chút mờ á m đấy, tuy Tiểu Thần là Beta, nhưng như vậy rất dễ khiến người ta hiểu lầm."

Lục Tư Niên không để tâm, chỉ gật đầu qua loa.

Chủ nhiệm càng nói càng hăng: "Không ngờ cậu lại thế này đấy? Trông cậu cũng sáng sủa, vậy mà lại đào hoa thế à?"

Thấy vậy, Lục Tư Niên đành nói: "Chia tay rồi."

Chủ nhiệm ngán ngẩm: "Mới mấy ngày mà cậu đã chia tay rồi? Nhanh thế!"

Nói xong, anh ấy quay sang tôi: "Tiểu Thần, em nhất định phải tránh xa tên đào hoa này ra, đừng để cậu ta làm vấy bẩn em."

Tôi giải thích: "Chủ nhiệm, anh hiểu lầm rồi, mối qu/an h/ệ giữa em và đàn anh rất trong sáng!"

Vừa dứt lời, chủ nhiệm bị người khác gọi đi chụp ảnh, không còn thời gian để ý đến chúng tôi nữa.

Anh ấy vừa rời đi, Lục Tư Niên đã hỏi ngược lại: "Em đỏ mặt trước mặt anh hai lần rồi, chắc chắn là trong sáng chứ?"

Tôi cố gắng giải thích: "Đàn anh, anh cũng biết mà, em sinh ra đã dễ đỏ mặt rồi."

Lục Tư Niên lại nặn ra một nụ cười không tự nhiên: "Ừm, anh tin."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Vừa Là Túc Địch, Vừa Là Vợ Yêu

Chương 17
Nhiệm vụ thất bại. Trước khi bị xóa sổ, tôi vẫn cố níu lấy một chút tự tôn cuối cùng mà hỏi hệ thống: "Tôi có thể nói cho nam chính biết thân phận thật của mình không?" "Hoàn toàn có thể." Tôi chậm rãi cởi bỏ quần áo, từng lớp từng lớp, rồi đứng thẳng trước mặt Lục Kính Nghiêu. "Xin lỗi vì đã lừa cậu. Thật ra... tôi là con gái." Lục Kính Nghiêu thoáng sững sờ. Sự kinh ngạc như tràn cả ra khỏi đáy mắt anh không cách nào che giấu được. Nghĩ cho cùng thì anh cũng đáng thương thật. Đấu đá với tôi bao nhiêu năm, tốn biết bao tâm huyết chỉ để vùi dập đối phương, cuối cùng mới phát hiện ra cái kẻ thù không đội trời chung của mình lại là... một cô gái. Trong ánh mắt vừa hoang mang vừa chấn động kia, tôi khẽ nhắm mắt lại và thản nhiên đón nhận cái chết đã được định sẵn. Thế nhưng, tôi đã không chết. Ngược lại, tôi còn một lần nữa quay lại thế giới này. Hệ thống dùng giọng điệu áy náy pha lẫn lấp liếm mà nói: "Sau khi cô chết, tiến độ nhiệm vụ bất ngờ tăng vọt. Chính vì vậy, để đền bù thiệt hại, chúng tôi quyết định cho cô một cơ hội sống lại." "Thân phận hiện tại của cô là một quý bà nhà giàu. Thuộc kiểu mẫu điển hình: chồng không về nhà, còn cô thì tha hồ tiêu xài gia sản." Tôi gật đầu tỏ vẻ hài lòng: "Tốt đấy, chẳng khác gì giấc mơ cả. À mà, ông chồng không về nhà của tôi tên gì thế?" Hệ thống đáp ngắn gọn với giọng điệu nhẹ như không: "Lục Kính Nghiêu."
50.67 K
2 Ôn Cố Chương 13
4 Bên vực thẳm Chương 6
6 Giang Sơn Vì Hôn Chương 12
7 Ve Ngừng Tiếng Ve Chương 17
8 Thịt Tiên Chương 15
11 U U Lục Minh Chương 30.

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Danh sách bàn giao không có tên cô ấy

Chương 11
Dự án làm mới thương hiệu do chuyên viên hoạch định thương hiệu Trình Dĩ Đường chủ bút trong suốt nửa năm, bỗng nhiên biến mất khỏi danh sách ngay trước thềm bàn giao, còn trang bìa của đề xuất lại bị thay thế bằng tên của thực tập sinh Giang Nhược Tình. Ban đầu cô cứ ngỡ người mới tranh công, nhưng sau khi truy xuất các phiên bản đã gửi, cô mới phát hiện ra rằng Giang Nhược Tình cũng chỉ nhận được một nửa thông tin mà cấp trên đã dàn dựng sẵn: một người bị xóa sạch thành quả, người kia lại bị lưu lại dấu vết chỉnh sửa, trong khi cam kết sáu tuần – thứ có khả năng khiến khách hàng hủy bỏ dự án – lại xuất hiện ở phiên bản gửi đi muộn hơn. Khi cấp trên dùng lời hứa thăng chức và chuyển chính thức để ép buộc cả hai chấp nhận một kịch bản trách nhiệm đầy tiện lợi, Trình Dĩ Đường buộc phải đưa ra quyết định: bảo toàn thành quả nửa năm cùng dự án sắp cầm chắc trong tay, hay công khai đính chính lại tên tác giả và chuỗi quyết định, để tất cả mọi người cùng gánh chịu cái giá thực sự.
0