Tôi vừa chạm vào cửa, thì bị Tang U nắm ch/ặt tay.

Cậu ta nhìn cửa lớn, từ phía sau câu đối dán ở cửa lấy ra một lá bùa giấy.

Tôi nhận lấy bùa giấy từ tay cậu ta, trong nháy mắt sắc mặt trở nên khó coi.

“Đây là bùa tránh âm, có đạo sĩ nhúng tay? Chuyên dùng để ngăn chặn q/uỷ sai chúng ta?”

Bùa tránh âm, là một loại bùa giấy của đạo gia, có thể tránh lui âm h/ồn, đối với q/uỷ sai chúng tôi cũng có chút ảnh hưởng.

Nói trắng ra là q/uỷ sai không phải là người cũng không phải m/a, hành tẩu âm dương, trên người khó tránh khỏi việc dính nhiều âm khí.

Tang U tỏ ra bình thản: “Cái này phải hỏi cô, cửa nhà mình giờ cũng không vào được.”

“Cậu lùi ra sau hai bước.”

Cuối cùng tôi rút ra câu tách h/ồn, trực tiếp nạy mở cửa chống tr/ộm.

Vừa vào trong nhà thì nhận ra bên trong đều tối om.

Chính giữa phòng khách thắp hai ngọn nến màu trắng, bên trên còn bày một tấm ảnh đen trắng.

Tôi đi vào nhìn, tức đến tối sầm mặt.

Bức ảnh đen trắng là ảnh của tôi!

Tôi còn chưa ch*t đâu đấy, đây là nguyền rủa tôi đi ch*t à?

Rốt cuộc mẹ tôi với Uông Tuyết đang làm cái gì.

Tôi gọi mấy tiếng, trong bóng đêm cuối cùng vang lên tiếng bước chân.

Mẹ tôi cầm nến, chậm chạp từ trong phòng ngủ đi ra.

Trên khuôn mặt đầy vết nhăn của bà ta nặng nề âm khí.

“Con về nhanh thế.”

Tôi nghi hoặc nhìn bà ta, nâng móc tách h/ồn nhắm chuẩn vào bà ta.

“Uông Tuyết đâu? Bà làm gì mà bày ảnh đen trắng tôi ra, muốn tôi ch*t đến thế à?”

Mẹ tôi ngước lên nhìn tôi, cười u ám mấy tiếng, cũng không nói gì, mà cầm nến đi thẳng về phòng ngủ.

Tôi và Tang U nhìn nhau.

“Bút tiên đang ở trong ngôi nhà này.”

Cậu ta lập tức kết ấn, rất nhanh một tầng kết giới đã bao trùm lấy cả ngôi nhà.

Tôi bước nhanh đi theo vào phòng ngủ.

Kết quả vừa đi vào đã nhìn thấy Uông Tuyết ngồi ở trên giường, người mặc một bộ giá y đỏ tươi như m/áu, mặt bị bôi trắng toát, chỉ còn lại đôi môi đỏ hồng.

Ánh mắt của nó thẫn thờ, vẫn ngồi ở trên giường, dường như đã mất sạch ý thức của chính mình.

Tôi nhìn kĩ thì phát hiện h/ồn phách của Uông Tuyết đã không còn ở trong thân x/ác nó nữa.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Dưới đình Hàn Quang

Chương 6
Tân quý nhân mới nhập cung phạm vào khuê danh của bản cung. Bốn mắt nhìn nhau, không khí trở nên vi diệu. Giữa lúc giằng co, Thẩm Chương thản nhiên lên tiếng: "Tĩnh Uyển nghe êm tai hơn, trẫm gọi cũng thuận miệng." Người nhìn về phía bản cung: "Hai chữ Ngọc Uyển, rốt cuộc vẫn có chút dung tục, nàng nên đổi đi thôi." Kiếp trước, bản cung chẳng chịu nhượng bộ. Đường đường là quốc mẫu, sao có thể vì một quý nhân mà đổi tên? Bản cung làm ầm ĩ một trận mới thôi. Thẩm Chương không ưa bản cung nơi nào cũng chống đối. Người cùng bản cung chiến tranh lạnh nhiều năm, lại phong Tống Tĩnh Uyển làm Quý phi, thần sắc mỉa mai: "Phu thê nhiều năm, trẫm vốn chẳng muốn như vậy, tiếc là nàng quá không biết điều." Thâm cung tịch mịch, bản cung chịu đủ mọi dày vò. Sống lại một đời. Bản cung mỉm cười dịu dàng: "Thần thiếp sớm đã muốn đổi khuê danh rồi. Bệ hạ mau giúp thần thiếp suy tính xem, đổi thành tên nào thì tốt?"
Cổ trang
Cung Đấu
0