Tôi vừa chạm vào cửa, thì bị Tang U nắm ch/ặt tay.

Cậu ta nhìn cửa lớn, từ phía sau câu đối dán ở cửa lấy ra một lá bùa giấy.

Tôi nhận lấy bùa giấy từ tay cậu ta, trong nháy mắt sắc mặt trở nên khó coi.

“Đây là bùa tránh âm, có đạo sĩ nhúng tay? Chuyên dùng để ngăn chặn q/uỷ sai chúng ta?”

Bùa tránh âm, là một loại bùa giấy của đạo gia, có thể tránh lui âm h/ồn, đối với q/uỷ sai chúng tôi cũng có chút ảnh hưởng.

Nói trắng ra là q/uỷ sai không phải là người cũng không phải m/a, hành tẩu âm dương, trên người khó tránh khỏi việc dính nhiều âm khí.

Tang U tỏ ra bình thản: “Cái này phải hỏi cô, cửa nhà mình giờ cũng không vào được.”

“Cậu lùi ra sau hai bước.”

Cuối cùng tôi rút ra câu tách h/ồn, trực tiếp nạy mở cửa chống tr/ộm.

Vừa vào trong nhà thì nhận ra bên trong đều tối om.

Chính giữa phòng khách thắp hai ngọn nến màu trắng, bên trên còn bày một tấm ảnh đen trắng.

Tôi đi vào nhìn, tức đến tối sầm mặt.

Bức ảnh đen trắng là ảnh của tôi!

Tôi còn chưa ch*t đâu đấy, đây là nguyền rủa tôi đi ch*t à?

Rốt cuộc mẹ tôi với Uông Tuyết đang làm cái gì.

Tôi gọi mấy tiếng, trong bóng đêm cuối cùng vang lên tiếng bước chân.

Mẹ tôi cầm nến, chậm chạp từ trong phòng ngủ đi ra.

Trên khuôn mặt đầy vết nhăn của bà ta nặng nề âm khí.

“Con về nhanh thế.”

Tôi nghi hoặc nhìn bà ta, nâng móc tách h/ồn nhắm chuẩn vào bà ta.

“Uông Tuyết đâu? Bà làm gì mà bày ảnh đen trắng tôi ra, muốn tôi ch*t đến thế à?”

Mẹ tôi ngước lên nhìn tôi, cười u ám mấy tiếng, cũng không nói gì, mà cầm nến đi thẳng về phòng ngủ.

Tôi và Tang U nhìn nhau.

“Bút tiên đang ở trong ngôi nhà này.”

Cậu ta lập tức kết ấn, rất nhanh một tầng kết giới đã bao trùm lấy cả ngôi nhà.

Tôi bước nhanh đi theo vào phòng ngủ.

Kết quả vừa đi vào đã nhìn thấy Uông Tuyết ngồi ở trên giường, người mặc một bộ giá y đỏ tươi như m/áu, mặt bị bôi trắng toát, chỉ còn lại đôi môi đỏ hồng.

Ánh mắt của nó thẫn thờ, vẫn ngồi ở trên giường, dường như đã mất sạch ý thức của chính mình.

Tôi nhìn kĩ thì phát hiện h/ồn phách của Uông Tuyết đã không còn ở trong thân x/ác nó nữa.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Kiếp này ta không đón hoàng tử về cung

Chương 17
Giới thiệu: Hoàng hậu Thẩm Chiếu Hành bị chính con trai ruột là Tiêu Thừa Cảnh phản bội đến chết, nàng trọng sinh trở về ngày con trai hồi cung. Không còn hèn mọn lấy lòng như kiếp trước, nàng lạnh lùng từ chối đích thân đón tiếp Tiêu Thừa Cảnh, mặc kệ hắn ôm bài vị quỳ ở cổng Chu Tước, mặc kệ hắn đập nát khóa trường mệnh. Tiêu Thừa Cảnh bị nô bộc cũ của dì là Thẩm Tri Nhu xúi giục, hiểu lầm mẹ mình suốt nhiều năm, cho đến khi chân tướng phơi bày mới biết mình đã hận lầm người. Hắn quỳ dài trong tuyết, xả thân cứu anh trai, chủ động xin đi trấn thủ biên giới phía Bắc, chỉ cầu mong mẹ tha thứ. Một mối quan hệ mẹ con đầy đau khổ và dằn vặt, dần dần xoay chuyển giữa những âm mưu quyền lực và lời dối trá.
Trọng Sinh
0