Đêm xuống, từ gian bếp ngoài nhà vang lên những tiếng sột soạt kỳ lạ. Tôi cầm cây gậy ông nội để lại, rón rén bước tới. Dưới đất, một bóng đen nhỏ đang nhai gì đó rôm rốp.

Tôi bật đèn. Hóa ra là con chuột biết nói hôm nọ. Hai chân trước của nó ôm ch/ặt một quả hạt điều, ăn ngon lành như chẳng biết trời trăng gì. Bên cạnh là hộp hạt sấy tôi mang về, vương vãi khắp nơi. Thấy tôi, nó chẳng hề sợ, còn rung rung ria mép, vênh mặt nói:

“Con bé nhà họ Bạch, hôm qua nếu không nhờ ta nhanh trí gọi báo cảnh sát, cái mạng nhỏ của cô đã xong đời từ lâu rồi. Ta ăn ít hạt của cô chắc không đáng kể chứ?”

Tôi lạnh sống lưng. Vậy ra chuyện hôm qua không phải là mơ. Tôi lắp bắp hỏi:

“Thế… còn con hồ ly với con chồn vàng…”

Con chuột lập tức cau mày: “Con bé này, ăn nói cho đàng hoàng! Tên của các vị ấy mà cô cũng dám gọi thẳng à? Tính theo vai vế, phải gọi là bà cố Hồ và ông cố Hoàng, hiểu chưa? Còn ta vai vế thấp nhất, cứ gọi một tiếng chú Hôi là được.”

Nói rồi, nó dùng đuôi quét một đống hạt hướng dương về phía tôi: “Đừng khách sáo, cứ coi như nhà mình, ăn đi!”

Lúc này tôi mới nhớ đến câu chuyện ông nội từng kể về “năm vị Bảo gia tiên” ở vùng Đông Bắc. Con chuột biết nói này chắc chắn chính là Hôi Tiên trong bộ Hồ – Hoàng – Bạch – Liễu – Hôi.

Tôi vừa cắn hạt hướng dương vừa hỏi: “Chú Hôi, sao chỉ có mỗi chú thế? Bà cố Hồ với ông cố Hoàng không đến à?”

Chú Hôi ung dung nhai hạt, ria mép gi/ật giật: “Hai người đó lớn tuổi rồi, không thích đi lại nhiều.”

Tôi càng tò mò: “Vậy sao hôm qua họ lại đến c/ứu cháu?”

Chú Hôi thở dài: “Ông nội cô dưới kia cứ van xin mãi, nhờ chúng ta c/ứu đứa cháu gái ông ấy yêu thương nhất. Ở vùng này, chuyện con cháu là trên hết. Dù đang trông coi nhà ai hay địa vị thế nào, gặp chuyện cũng không thể làm ngơ.”

Nghe vậy, lòng tôi bỗng ấm lên. Hình ảnh ông nội lưng c/òng, chống gậy, thỉnh thoảng ho khẽ hiện rõ trong đầu.

“Chú Hôi, ông nội cháu… ở dưới đó có ổn không?”

Chú Hôi ngẩng đầu nhìn tôi, ánh mắt đầy khó hiểu: “Ông ấy vẫn ổn, chỉ là giờ chưa tiện đến gặp cô thôi.”

Tôi thầm nghĩ, đương nhiên là không tiện rồi, ông đã mất ba năm nay. Chỉ là không hiểu vì sao vẫn chưa đi đầu th/ai.

Chú Hôi nói tiếp: “Ông nội cô đang ngủ đông trong hốc cây, không cử động được. Nếu không thì đã tự mình đến rồi, đâu cần nhờ bọn ta.”

Tôi tròn mắt: “Ngủ đông? Nhưng chẳng phải… ông nội cháu đã mất từ lâu rồi sao?”

Chú Hôi nhìn tôi như nhìn một kẻ ngốc: “Ai nói ông ấy mất? Ông nội cô là Bạch Tiên mà!”

Bạch Tiên chính là Nhím Tiên trong Ngũ Gia Tiên.

Chú Hôi kể, thôn Bạch Dương này vốn có đủ năm vị tiên bảo vệ. Trăm năm trước, Rắn Tiên đột nhiên biến mất, chỉ còn lại bốn nhà.

Khi đó ông nội tôi còn chưa đến một trăm tuổi, thực ra vẫn chưa hoàn toàn thành tiên nên chỉ có thể xuất hiện dưới hình dạng con người.

Chắc lúc này mặt tôi trông phải khó coi lắm. Chú Hôi mới sực nhận ra: “Ủa, mấy chuyện này ông già đó chưa từng kể cho cô à?”

Tôi chậm rãi lắc đầu. Chú Hôi bật cười: “Ông già này đúng là kín miệng thật.”

Từ năm ông nội “mất”, tôi đã rời khỏi căn nhà trống trải này, rời xa vùng Đông Bắc. Tôi vốn là đứa trẻ được ông nhặt về, không có ông, nơi này chẳng còn gì giữ chân tôi nữa, chỉ cần nhìn cảnh cũ là lại thấy đ/au lòng.

Một mình bôn ba bên ngoài mấy năm, cho đến vài hôm trước, tôi mơ thấy ông đang hút th/uốc lào, bảo rằng nhớ tôi lắm. Thế nên tôi mới quyết định quay về ăn Tết.

Chú Hôi nói, những con vật có linh tính trước khi tròn một trăm tuổi đều phải trải qua một thử thách lớn. Vượt qua thì sẽ thành tiên, bảo vệ bình yên cho một gia đình.

Tôi lo lắng hỏi: “Thế ông nội mất năm chín mươi chín tuổi, chẳng lẽ không thành tiên được sao?”

Chú Hôi lườm tôi một cái: “Sao lại không thành? Ông ấy c/ứu cô một mạng, tích bao nhiêu phúc đức rồi đấy. Chỉ tại nhà họ Bạch ít người, vai vế của ông ấy lại thấp, tu hành chưa sâu, không thì đã báo mộng cho cô từ sớm rồi.”

“Cô không biết đâu, muốn thành tiên thì phải bỏ lại thân x/á/c nên ông nội cô mới phải ‘ch*t’ một lần như vậy. Hồi đó ngày nào ông ấy cũng thấy cô khóc mà chẳng cách nào báo cho cô biết mình vẫn còn, lo đến mức suýt tan cả thần h/ồn. May mà mấy lão già chúng ta giữ lại được.”

Tim tôi thắt lại: “Vậy khi nào cháu mới được gặp ông nội ạ?”

“Đợi đến đầu xuân ông nội cô tỉnh lại là gặp được thôi. Nhà họ Bạch các người đúng là yếu thật, thành tiên rồi mà vẫn còn phải ngủ đông. Nhìn nhà họ Hôi chúng tôi đây này, gió bão tuyết rơi hay nước lũ gì cũng sống khỏe re.”

Chú Hôi ăn no uống đủ, ợ một cái rồi lảo đảo bỏ đi.

Tôi lần theo chân tường, tìm thấy cái hốc cây chú Hôi nói. Nhẹ nhàng gạt lớp cỏ khô và sỏi đ/á chắn cửa, bên trong là một con nhím trắng hồng, b/éo múp, đang cuộn tròn ngủ khò khò.

Tôi lấy chăn bông nhẹ nhàng bọc nó lại, mang vào trong nhà, đặt vào cái ổ đã lót sẵn.

“Ông nội, cháu về thăm ông đây. Chú Hôi bảo ông không ch*t, mùa xuân là ông tỉnh lại rồi.”

“Ông yên tâm, sau này cháu không đi đâu nữa, cháu sẽ ở nhà với ông. Hai ông cháu mình sẽ không bao giờ xa nhau nữa.”

Đêm đó, tôi lại mơ thấy ông nội.

Ông nằm thoải mái trên giường, rít th/uốc lào phì phèo. Gương mặt ông giãn ra, những nếp nhăn trên trán như dịu lại, đôi mắt đen đầy vẻ hiền từ:

“Con bé Nhị Nha nhà mình lớn thật rồi.”

Tôi quyết định tìm một công việc ở thôn Bạch Dương này.

Trời nắng ráo, tôi ra đầu bản ngồi tám chuyện với mấy bà thím trong “ban thông tin” của làng, chỉ chưa đầy nửa ngày, cả bản đều biết con Nhị Nha nhà lão Bạch đang tìm việc.

Tôi khéo léo từ chối công việc chăm sóc gà ở trang trại, chủ yếu vì ông cố Hoàng có ơn với tôi, tôi chẳng nỡ xua đuổi ông ấy. Tôi cũng từ chối luôn việc quản lý kho lương, bởi chú Hôi cứ thoắt ẩn thoắt hiện ở đó, tôi sợ mình chẳng canh nổi ông chú này.

Cuối cùng, chị Khương ngỏ lời với tôi. Trạm thú y một mình chị không xuể, đang thiếu một người trợ lý. Tôi bảo mình không có kinh nghiệm, sợ làm hỏng việc. Chị Khương cười sảng khoái:

“Cái hôm em đỡ đẻ cho bò mẹ là chị đã nhìn ra rồi, gan dạ mà lại khéo léo, đúng là một mầm non tốt. Quan trọng nhất là đám thú vật chúng nó tin tưởng em. Em tưởng ai cũng tiếp cận được con vật đang đẻ chắc? Thay là người khác thì đã bị nó đ/á cho văng x/á/c từ lâu rồi.”

Nghe vậy tôi không còn do dự gì nữa, gật đầu đồng ý luôn.

Chị Khương hăng hái dẫn tôi đi khắp nơi, lúc thì đi thiến mèo, lúc lại đi tỉa móng cho lừa, ngay cả việc chăm sóc lợn nái sau khi sinh cũng làm răm rắp. Tôi tiếp thu rất nhanh, chỉ vài ngày là đã có thể tự làm một mình.

Những ngày đó, đám thú vật trong làng cứ thấy tôi là lẩn tránh như tránh tà, ngay cả chú Hôi cũng chẳng dám bén mảng đến tr/ộm hạt nữa.

Cả cái bản này, từ chim chóc đến muông thú đều biết rằng thôn Bạch Dương vừa xuất hiện một “nữ m/a đầu”. Hễ bị cô ta để mắt tới, thế nào cũng phải “thiếu hụt” mất cái gì đó.

Một đêm nọ, tiếng gõ cửa sổ vang lên thình thình.

Giọng nói trầm đục của một người đàn ông xuyên qua khe cửa, khiến tôi gi/ật b/ắn mình:

“Này cô bé, có thể phụ đỡ đẻ giúp vợ tôi không?”

Tôi run cầm cập ra mở cửa: “Đại ca ơi, em chỉ là thú y tập sự thôi, em không biết đỡ đẻ cho người đâu ạ…”

Giữa trời tuyết trắng xóa, một người đàn ông lực lưỡng đứng sừng sững như một tòa tháp giữa trời đất. Đôi mắt vàng rực sáng quắc trong đêm đen, nhìn tôi đầy khẩn thiết:

“C/ầu x/in cô, vợ tôi sắp không chịu nổi nữa rồi.”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Thân Nương Thượng Vị, Tôi Theo Chủ Mẫu Hòa Ly Xuất Phủ

Chương 8
Ta vốn là con gái ngoài giá thú của phủ Thượng thư Bộ Hộ. Mẹ đẻ của ta là người hàng xóm thuở thiếu thời của phụ thân, còn chính thất phu nhân là con gái nhà giàu nhất Giang Nam. Năm ta lên năm, nương nương bắt ta nằm giữa trời tuyết lạnh giá suốt đêm, rồi ôm ta đang sốt cao quỳ trước cửa phòng phụ thân cầu xin cứu mạng. Từ đó, ta và nương nương dọn vào phủ phụ thân. Người nhà gọi ta là tiểu thư, gọi nương nương là Tôn Nương Nương. Ta còn có thêm một đứa em trai tên Lâm Khâu Lương, nhỏ hơn ta một tuổi. Khi ta khỏi bệnh, phụ thân bất ngờ dắt ta đến trước mặt một phụ nữ, bảo ta gọi "mẫu thân". Ta nhận ra người phụ nữ ấy không ưa ta, nhưng vẫn ngoan ngoãn gọi một tiếng "mẫu thân". Ta vốn luôn nghe lời người lớn như vậy. Phu nhân nhìn ta nói: "Phụ thân đã đem ngươi ghi vào danh phận của ta. Từ nay ngươi là con gái ta, cũng chỉ được gọi ta là mẫu thân, ngươi có bằng lòng không?" Ta cúi đầu nhìn bà, không dám đáp. Phu nhân lại nói: "Việc này cũng chẳng phải ý muốn của ta. Nếu ngươi muốn trách, hãy trách nương ngươi... giờ đã là di nương của ngươi rồi. Chỉ trách bà ta cùng phụ thân ngươi không đám cưới hỏi mà sinh ra ngươi quá sớm." Ta không hiểu lời bà nói, chỉ biết cúi đầu. Bên tai văng vẳng tiếng phụ thân đứng cạnh ta giận dữ: "Cẩn Hy còn là trẻ con, phu nhân sao có thể nói những lời này với con bé!" Hôm ấy, phụ thân và mẫu thân dường như đều không vui. Phụ thân bỏ đi với gương mặt xám xịt, nhưng lại bỏ ta ở lại đó. Từ ngày ấy, ta trở thành con gái đích nữ duy nhất của gia tộc họ Lâm.
Cổ trang
Cung Đấu
Nữ Cường
4
Trường Ca Chương 7
Loạn Khuyết Chương 17