"Mộng du đấy." Tôi trả lời.

Lý Đinh sờ sờ khuôn mặt sưng húp của mình, ngẩn người một lúc rồi đột nhiên nghẹn ngào: "Long ca, không lẽ tôi bị... bị..."

"Đừng có tưởng tượng linh tinh." Tôi lấy điện thoại định xem giờ thì đột nhiên có ánh đèn pin loang loáng từ lối rẽ phía trước.

Tôi bảo Lý Đinh ra xem qua cửa kính xe, hắn đột nhiên kêu lên kinh ngạc: "Tiết Lượng? Long ca, là Tiết Lượng kìa!"

Tôi không dừng xe ngay mà tiếp tục chạy đến dải dừng khẩn cấp phía trước.

Khi xung sát, xe không rời đường, đây cũng là điều sư phụ dạy từ trước.

Hai chúng tôi vừa xuống xe, Tiết Lượng thấy chúng tôi liền nhảy cẫng lên tại chỗ.

"May quá! Cuối cùng cũng có xe tới rồi!"

Tiết Lượng quay sang nhận ra Lý Đinh: "Bọn tôi bị kẹt ở đây mấy ngày rồi."

"Xe các người đâu?" Lý Đinh hỏi, "Đường Đông đâu?"

"Tất cả đang ở ngôi làng phía trước."

Tiết Lượng quay người chỉ tay, theo hướng tay hắn chỉ, tôi và Lý Đinh mới nhận ra cách đường cao tốc không xa có một vùng sáng lấp ló, dường như là một ngôi làng nhỏ.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Beta Có Thể Có Kết Cuộc Với Alpha?

NGOẠI TRUYỆN
Tôi chỉ là một Beta, kết hôn ba năm với Thẩm Hoài An, một Alpha ưu tú, cuối cùng cũng mang thai đứa con của hắn. Thế nhưng, tôi lại tìm thấy một bản thỏa thuận ly hôn đã ký sẵn trong ngăn kéo ở thư phòng hắn. Ánh mắt hắn ngày càng lạnh nhạt, công việc hắn ngày càng bận rộn hơn, tôi không phải là không nhận ra. Tôi chỉ nghĩ đó là do tình yêu nồng cháy đã trở nên bình lặng, trở thành sự bền lâu, chảy dài của dòng nước nhỏ. Không ngờ, đó là vì tình yêu đã tan biến, đã cạn khô. Tôi cầm bản thỏa thuận ly hôn đi tìm Thẩm Hoài An, muốn nói với hắn rằng mình đã mang thai, rằng chúng tôi có thể có con, liệu chúng tôi có thể đừng ly hôn được không. Nhưng lại gặp tai nạn xe hơi trên đường đi. Khoảnh khắc bị hất văng, qua khóe mắt, tôi thấy Thẩm Hoài An đang ôm một Omega kiều diễm hỏi han ân cần. Nếu được làm lại từ đầu, tôi không muốn yêu Thẩm Hoài An nữa.
1

Mới cập nhật

Xem thêm