Lễ tình nhân một năm trước, cũng là một đêm mưa như trút nước.

Tôi và Trần Phong sau khi ăn cơm xong thì ngồi trên sô pha xem tivi, phim truyền hình đang chiếu đến đoạn nam chính tự tay làm bánh kem cho nữ chính, thấy người ta như thế tôi đột nhiên có hơi thèm ăn.

Tôi chọc vào cánh tay Trần Phong: "Chồng ơi, đột nhiên em muốn ăn bánh kem dâu tây ở cửa hàng đồ ngọt dưới lầu."

Anh uể oải đáp: "Mưa to thế này, hay bỏ đi nhé, đợi ngày mai anh sẽ m/ua cho em."

Tôi hơi tủi thân: "Khi yêu nhau em muốn ăn kem sữa chua, nửa đêm anh còn trèo tường ra ngoài m/ua cho em. Bây giờ kết hôn rồi ngay cả che ô ra ngoài anh cũng không muốn nữa?"

"Nói gì thế này? Đừng làm lo/ạn vô lý nữa. Anh cảm thấy em không còn dịu dàng hiểu chuyện như hồi yêu nhau nữa rồi."

Vốn dĩ chỉ là một chuyện rất nhỏ, có lẽ anh cũng chỉ đùa thôi, tôi cũng không hẳn là muốn ăn bánh kem dâu tây đến vậy.

Thế nhưng cơn mưa đã phóng đại cảm xúc tiêu cực của chúng tôi, đã khiến cho cả hai trở nên mất lý trí và bắt đầu cãi nhau.

Cãi nhau đến cùng thì tôi bật khóc hét lên với anh: "Hôm nay là lễ tình nhân, em chỉ muốn anh m/ua bánh kem cho em thì làm sao!"

Anh vừa định nói gì đó thì chuông điện thoại đột nhiên vang lên. Anh đi sang một bên nghe điện thoại, còn tôi tức gi/ận quay về phòng đóng cửa.

Ngồi trên giường một lúc khi đã bình tĩnh trở lại thì tôi bắt đầu hối h/ận, cảm thấy bản thân có hơi tùy hứng, dự định chờ anh nghe xong điện thoại sẽ xin lỗi anh.

Nhưng đợi rất lâu mãi không thấy anh đi vào.

Tôi mới đi ra khỏi phòng, đi đến phòng khách lại không thấy bóng dáng Trần Phong đâu.

Mưa càng lúc càng lớn, nhìn ra bên ngoài qua tấm cửa thủy tinh, trời đất giống như đang treo một tấm màn cực kỳ rộng, tạo thành một mảng sương m/ù mơ hồ.

Tôi có hơi sốt ruột, cảm giác bất an dâng lên trong lòng, đang định gọi cho Trần Phong thì điện thoại vang lên.

Nhưng người gọi đến không phải Trần Phong.

Tôi nhận cuộc gọi: "Xin chào, cho hỏi là ai vậy ạ?"

"Cô Uông phải không? Cô mau xuống lầu đi! Chồng cô xảy ra t/ai n/ạn giao thông ở cửa khu chung cư rồi!"

Trời đất trong thế giới của tôi quay cuồ/ng, trong nháy mắt tầm nhìn trở nên mơ hồ, chỉ có thể chạy nhanh đến cửa khu chung cư.

Mặt đất ẩm ướt lầy lội, người đi đường cẩn thận bước đi, chỉ sợ sẽ vấy nước bẩn lên người.

Tôi xuyên qua hết chiếc ô này đến chiếc ô khác, cuối cùng cũng thấy được Trần Phong.

Trên vạch kẻ trắng dành cho người sang đường cách đó không xa, anh nằm đó không còn hơi thở, nước mưa hòa lẫn với m/áu, một khoảng đỏ rực vây lấy anh.

Anh rõ ràng là một người thích sự sạch sẽ nhưng lúc này lại m/áu thịt lẫn lộn ngã ở đó, tan thành vụn nhỏ, thảm khốc đến mức không dám nhìn.

Tôi nghe thấy tiếng thét khàn đặc của mình, chân tay không kh/ống ch/ế được mà lao về phía trước, dường như có nhân viên c/ứu hộ kéo tôi ra, nhưng tôi không hề có cảm giác, sắc mặt trắng bệch giống như một nữ q/uỷ, nắm ch/ặt không chịu buông bàn tay không lành lặn của anh.

Bên cạnh th* th/ể anh là hộp bánh kem dâu tây đã bị đ/è nát.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Tình cổ bị lỗi

Chương 11
Để trả thù kẻ thù không đội trời chung của mình. Tôi đã lên mạng đặt mua một con "Tình cổ" từ Miêu Cương. Sau khi lừa hắn ăn xuống bụng. Tôi chỉ tay vào mặt hắn, cười vang một cách đầy ngang ngược: "Tôi đã trộn tình cổ vào hũ bột whey protein của cậu rồi!" "Thế nào? Bây giờ có phải đã yêu tôi đến mức chết đi sống lại rồi không?" Sắc mặt hắn xanh mét, mắng tôi là đồ bỉ ổi! Kẻ tiểu nhân âm hiểm! Nhưng miệng hắn có nói lời từ chối bao nhiêu... Thì cơ thể lại thành thật bấy nhiêu. Hắn đối với tôi răm rắp nghe lời, lúc nào cũng dính như sam, mở miệng ra là đòi ôm ấp, đòi hôn hít. Tôi cứ thế mà trêu đùa, hành hạ kẻ thù không đội trời chung suốt hơn nửa tháng trời. Đột nhiên vào một ngày trời nắng đẹp, tôi nhận được thông báo hoàn tiền từ nhà bán hàng trên mạng. Chủ shop bảo với tôi rằng lô tình cổ mà tôi mua đợt đó... Vốn là hàng hết tác dụng cần đem đi tiêu hủy, nhưng do thực tập sinh đóng gói nhầm nên đã gửi cho tôi. Tôi cúi đầu, nhìn tên kẻ thù không đội trời chung đang vùi đầu vào bụng mình, luôn mồm gọi "Bảo bối ơi, bảo bối à"... Bỗng nhiên rơi vào một khoảng lặng suy ngẫm trầm tư...
273
3 Xoá bỏ Omega Chương 15
9 Chiều Chuộng Chương 13
12 Chim trong lồng Chương 16

Mới cập nhật

Xem thêm