“Lần trước tôi bảo nhớ tôi thì có thể gọi, lại quên rồi?”
Tôi lập tức đáp: “Không quên.”
Chỉ là…
Cũng chẳng nhớ.
Tôi mím môi một lúc, cuối cùng nhỏ giọng chữa lại: “Em quên mất.”
Giọng thiếu gia rõ ràng đã hơi không vui.
“Được rồi.”
“Không có gì muốn nói với tôi sao?”
Tôi suy nghĩ rồi dè dặt hỏi: “Thiếu gia ăn cơm chưa?”
Thiếu gia bật cười.
“Lý Mộc, cái đầu cậu chỉ nhớ được chuyện ăn thôi đúng không?”
“Được rồi, bao giờ trở về còn nhớ không?”
Tôi theo bản năng quay sang nhìn Hạ Nghiễm.
“Nhớ.”
“Nhớ là được.”
“Cúp đây.”
Sau khi điện thoại ngắt, tôi giống như một đứa trẻ vừa làm chuyện sai, cúi đầu đến mức chẳng dám nhìn Hạ Nghiễm.
Anh dùng một tay ôm eo tôi, tay kia bóp nhẹ sau gáy.
“Nói dối mấy câu?”
Tôi lập tức x/ấu hổ đến mức chỉ muốn biến mất, vùi thẳng mặt vào trong lòng anh.
“Rất nhiều…”
Bất tri bất giác, hai tuần nữa lại trôi qua.
Sáng hôm ấy vừa thức dậy, tôi đã cảm thấy bầu không khí quanh Hạ Nghiễm có gì đó không đúng, giống như áp suất thấp hơn mọi ngày.
Lúc ăn sáng, tôi lén giấu một bông hồng trắng sau lưng, sau đó bất ngờ đưa đến trước mặt anh.
Hạ Nghiễm nghiêng đầu nhìn tôi.
Tôi lập tức cười thật tươi.
“Tâm trạng có tốt hơn chút nào không?”
“Em nhìn ra anh không vui?”
Tôi ngoan ngoãn gật đầu.
“Cảm giác hơi không vui.”
Hạ Nghiễm nhận lấy bông hoa nhưng chẳng nói gì thêm, chỉ nhắc tôi: “Uống sữa đi.”
“Ồ.”
Ăn sáng xong, Hạ Nghiễm vẫn đưa tôi đến công ty như thường ngày, buổi chiều cũng vẫn đưa tôi đến b/ệnh viện, thế nhưng suốt cả ngày, tôi cứ cảm thấy gi/ữa hai ch/ân mày anh luôn hơi nhíu lại.
Đến tối, vừa đợi Hạ Nghiễm lên giường, tôi lập tức lăn sang nằm sấp trên người anh, hai tay ôm mặt rồi hôn nhẹ một cái.
“Tại sao anh không vui?”
“Em làm sai gì sao?”
Hạ Nghiễm vẫn chẳng nói gì.
Anh chỉ xoay người đ/è tôi xuống giường rồi cúi đầu hôn.
Tôi vòng tay quanh cổ anh, vừa cố gắng đáp lại vừa âm thầm suy nghĩ nguyên nhân.
Nhưng nghĩ một lúc, đầu óc còn chưa tìm được đáp án thì tôi đã bắt đầu thiếu oxy.
Hạ Nghiễm rời môi tôi, nhưng cũng chẳng có ý định buông ra. Những nụ hôn của anh men theo đường quai hàm, chậm rãi rơi xuống sau tai rồi tiếp tục trượt xuống cổ.
Trước đây trước khi ngủ chúng tôi cũng thường hôn nhau, nhưng chưa từng có lần nào giống thế này.
Tôi dần chống đỡ không nổi, ngón tay theo bản năng luồn vào tóc anh, khẽ siết lại.
Tim đ/ập nhanh đến mức gần như muốn nhảy khỏi lồng ngựk, nhưng đầu óc thì rối tung thành một mớ.
Vừa rồi mình định suy nghĩ chuyện gì nhỉ?
Đúng lúc ấy, điện thoại trên tủ đầu giường bỗng reo lên.
Tôi theo bản năng định nghiêng đầu nhìn, nhưng Hạ Nghiễm đã giữ cằm tôi lại rồi tiếp tục hôn xuống.
Tôi chỉ ngẩn ra một chút, sau đó lại vòng tay ôm cổ anh, ngoan ngoãn đáp lại.
Đến khi điện thoại reo lần thứ hai, tôi bỗng nhớ ra.
Hôm nay là ngày tôi phải trở về nhà họ Thẩm.
Hạ Nghiễm không vui… là vì chuyện này sao?
Đầu lưỡi đã bị hôn đến hơi tê, tôi thử đưa tay đẩy nhẹ vai anh, thế nhưng không những không đẩy ra được mà còn bị siết ch/ặt hơn.
Đến khi điện thoại reo lần thứ ba, Hạ Nghiễm cuối cùng mới chịu lùi lại một chút.
Đôi mắt anh tối đen nhìn tôi, hơi thở nặng nề, ngay cả giọng nói cũng trở nên khàn đặc.
“Em không làm sai gì cả.”
“Nhưng bây giờ em phải lựa chọn.”
Tôi ngoan ngoãn gật đầu.
Hạ Nghiễm buông tôi ra, với tay lấy điện thoại rồi trực tiếp bật loa ngoài.
Giọng thiếu gia đang cố nén lửa gi/ận lập tức vang lên.
“Lý Mộc, cậu quên hôm nay phải về rồi à?”
“Hay Hạ Nghiễm không cho cậu đi?”
Hạ Nghiễm không đáp, chỉ nhìn tôi.
Giọng anh thấp và bình tĩnh.
“Muốn về không?”
“Hạ Nghiễm, đưa điện thoại cho Lý…”
Tôi mím đôi môi đang sưng đỏ, do dự rất lâu rồi mới lắp bắp: “Không…”
“Không về nữa đâu.”
Đầu bên kia lập tức im bặt.
Tôi tưởng giọng mình vừa rồi quá nhỏ, thiếu gia không nghe rõ, thế là lấy hết can đảm nói lại một lần nữa.
“Thiếu gia.”
“Em… em không về nữa.”
Trong điện thoại đột nhiên vang lên tiếng bước chân rất gấp, giống như thiếu gia đang đi xuống cầu thang.
Giọng cậu ấy lập tức trở nên vội vàng.
“Hạ Nghiễm u/y hi*p cậu, không cho cậu đi đúng không?”
“Cậu đừng sợ, tôi lập tức tới đón cậu.”
“Không có.”
Tôi vội vàng ngắt lời.
“Là em không muốn trở về nữa.”
Đầu bên kia lập tức rơi vào một khoảng im lặng ch*t chóc.
Rất lâu sau, thiếu gia mới cười lạnh.
“Lý Mộc.”
“Rời khỏi tôi rồi, ai có thể nuôi cậu cả đời?”
“Cậu suy nghĩ cho kỹ. Bây giờ vẫn còn cơ hội đổi ý.”
Tôi im lặng một lúc.
“Em có thể làm việc.”
“Em có thể tự nuôi bản thân.”
Thiếu gia giống như nghe thấy chuyện gì vô cùng nực cười.
“Cậu làm việc?”
“Cậu ra ngoài hỏi thử xem, công ty hay đơn vị nào chịu nhận một tên ng…”
Cậu ấy còn chưa kịp nói hết câu, Hạ Nghiễm đã trực tiếp cúp máy.
Sau đó anh tắt nguồn điện thoại, đặt lại lên tủ đầu giường rồi nằm xuống, cánh tay vòng qua eo tôi, kéo cả người vào trong lòng.
“Muốn làm công việc gì?”
Tôi lập tức ngẩng mặt lên, vui vẻ nói: “Làm vườn.”
“Sáng nay lúc ra vườn hái hoa, em hỏi bác Ngô rồi. Bác ấy nói có thể, chỉ cần quay lại hỏi ý anh.”
Hạ Nghiễm nhẹ nhàng vuốt lưng tôi.
“Muốn học đại học không?”
“Đại học?”
Tôi lập tức lắc đầu thật mạnh.
“Em ngốc lắm.”
“Nếu trở nên thông minh hơn thì sao?”
Tôi nhíu mày.
“Làm sao trở nên thông minh?”
Hạ Nghiễm cúi đầu nhìn tôi.
“Còn nhớ bác sĩ bảo em đi chụp phim không?”
Tôi ngoan ngoãn gật đầu.
“Nhớ.”