Chị gái tôi bị tr/eo c/ổ trên cây ở sân sau.
Dưới gốc cây là những đống đất bùn màu mỡ.
Mẹ tôi vẫn luôn mong đợi điều gì đó.
Trần m/ù liên tục thở dài:
"Vô ích thôi, Nhân H/ồn bắt buộc phải là người bị tr/eo c/ổ ch*t, nó đã ch*t trước khi bị treo rồi, không thể luyện ra Nhân H/ồn đâu."
Mẹ tôi như phát đi/ên, không ngừng đổ dầu sôi vào miệng chị.
Sau đó, bà kéo x/á/c chị xuống, ch/ôn xuống đất.
Mùi hôi thối kỳ lạ bốc lên.
Mẹ tôi mắt sáng như thấy vàng, hối hả xúc đất quanh x/á/c chị đổ đầy bát, ôm ch/ặt chạy vào phòng anh trai.
Bà gào lên: "Con trai của mẹ, con có c/ứu rồi!"
Trần M/ù quỳ dưới đất, thu nhặt phần Nhân H/ồn còn sót.
Ông ta cẩn thận gói phần h/ồn còn lại rồi mới thắp hương đ/ốt vàng, khấn vái: "Vương Chiêu Đệ à, mày ch*t đừng trách tao. Trách thì trách mẹ mày đi."
"Chính mẹ mày muốn luyện h/ồn mày thành Nhân H/ồn."
"Mà nói đi cũng phải nói lại, mày do mẹ mày đẻ ra, bà ấy muốn mạng mày thì mày phải dâng hiến không oán h/ận."
Vương quả phụ bước vào, ánh mắt tham lam dán ch/ặt vào lớp đất quanh th* th/ể chị gái.
Chỗ đó sạch sẽ khác thường.
Mụ ta lao vào Trần M/ù: "Tôi đã làm bao nhiêu việc cho ông, ông chia cho tôi một ít!"
Hai người giằng co tranh giành Nhân H/ồn.
Gói Nhân H/ồn được Trần M/ù cẩn thận bọc lại rơi vãi, Vương quả phụ vồ lấy đút ngay vào miệng.
"Của tao!"
Trần M/ù túm tóc mụ ta gi/ật mạnh.
Sợ mất phần, Vương quả phụ vốc một nắm nhét đầy mồm.
Thấy vậy, Trần M/ù cũng học theo, nhét Nhân H/ồn vào miệng nhai ngấu nghiến.
Hai người trông chẳng khác gì thú hoang tranh mồi.
Bỗng tiếng thét chói tai của mẹ vang lên: "Con trai! Con trai của mẹ! Sao con ch*t rồi?!"
Bà gào thất thanh: "Trần M/ù! Ông bảo Nhân H/ồn c/ứu được người ch*t mà! Sao con trai tôi vừa ăn xong đã ch*t? Nói tôi nghe!"
Trần M/ù vẫn ở sân sau. Nhưng ông ta vĩnh viễn không trả lời được rồi.
Đêm khuya. Mẹ tôi vật vã khóc trên x/á/c anh trai.
Tôi nghe thấy tiếng bà lẩm bẩm, nói rằng muốn biến tôi thành Nhân H/ồn.
Ngoài sân, x/á/c chị gái vẫn nửa ch/ôn nửa lộ.
Tôi muốn đào chị lên, đưa về m/ộ tổ. Nhưng sức tôi yếu quá, vừa kéo tay chị đã ngã dúi xuống đất.
Mẹ đột ngột hiện ra trước mặt, gương mặt âm u cầm sợi xích sắt.
Đây chính là xích đã khóa chị gái tôi.
Vậy là bà định đối xử với tôi như chị rồi.
Tôi không né tránh, nhìn thẳng: "Mẹ à, trong mắt mẹ, hai đứa con gái sống không bằng một thằng con trai sắp ch*t đúng không?"
Mẹ im lặng.
Anh trai ch*t khiến bà đ/au đớn đến mức không thốt nên lời.
Nhưng bà vẫn đủ sức khóa ch/ặt tôi.
Đêm đã khuya. Đàn ông trong làng sẽ không chạm vào những cô gái điềm gở.
Mẹ khóa xong tôi liền đi tìm Trần M/ù.
Bà gọi mãi không thấy ông ta đáp.
Giá bà chịu để ý, sẽ thấy sau đống củi sân sau có hai x/á/c ch*t.
Một của Trần M/ù. Một của Vương quả phụ.