Điều cấm kỵ vào ngày mưa

Chương 3

26/10/2023 11:56

Khi về làng, trời còn mưa lất phất, gió mát thổi tới khiến tôi hắt xì hai lần.

Lạ thật, làng chúng tôi có đèn đường, thường thì cứ cách mười mét sẽ có một cái, nhưng hôm nay chẳng có cái đèn đường nào sáng cả.

Khi chúng tôi ra khỏi làng, mọi người vẫn chưa ngủ, men theo ánh đèn trong nhà vẫn có thể nhìn thấy đường.

Bây giờ là nửa đêm gần một giờ sáng, mọi người đã đi ngủ hết, đường tối đến mức không thể nhìn thấy ngón tay nên phải bật đèn pin của điện thoại di động để soi đường.

Tôi và Thất Khôi cứ đứa đi trước đứa đi sau.

Thất Khôi nghịch điện thoại, thi thoảng lại nhìn tôi cau có. Tôi hỏi có chuyện gì thì cậu ta lại không nói.

Gần đến cửa nhà, sau gáy tôi thấy hơi lạnh, tôi đưa tay sờ ở đằng sau thì thấy có vài giọt nước.

“Diệp Tịch, đủ rồi đấy, đừng có mà được voi đòi tiên.”

Thất Khôi ở bên cạnh đột nhiên nắm lấy tay tôi, tỏ vẻ không hài lòng.

“Gì?”

Mặt tôi ngẩn ra.

“Cậu sờ mông tôi từ nãy đến giờ đúng không? Tận ba lần liền.”

Thất Khôi cất điện thoại vào túi buộc tôi phải dừng lại.

“Tôi có sờ mông cậu đâu!”

Tay trái cầm điện thoại, tay phải cầm ô, sờ mông cậu ta kiểu gì?

Dùng ý nghĩ để sờ mông à?

Thất Khôi không chịu: “Chúng ta là người cùng làng, giống như anh em với nhau, sao cậu lại làm thế với tôi?”

Đối mặt với sự ngang bướng của Thất Khôi, dù có trăm cái miệng cũng không cãi lại được nên tôi đành phải thề: “Nếu tôi sờ mông cậu thì tôi sẽ bị sét đ/á/nh.”

Thất Khôi là người thiếu kiên nhẫn, thấy tôi không chịu thừa nhận, liền tức gi/ận: “Ở đây chỉ có hai người chúng ta, nếu không phải cậu thì là m/a chắc?”

Vừa dứt lời, đằng sau vang lên tiếng bước chân rầm rầm.

Tôi chợt quay người lại và soi điện thoại theo hướng đó, một bóng đen vụt qua con đường trước mặt rồi biến mất trong rừng trúc bên đường.

Chúng tôi nhìn nhau nơm nớp lo sợ, hét ầm lên rồi chạy về nhà.

Điều tôi không biết là ngay khi tôi bước vào nhà, có thứ gì đó đã theo tôi vào trong.

___

Tôi trốn dưới chăn run lẩy bẩy, sợ đến mức không dám nhắm mắt.

Không lẽ chúng tôi đã gặp m/a thật?

Không biết trôi qua bao lâu, tôi buồn ngủ quá mức nên đã thiếp đi.

Khi tôi tỉnh dậy trong cơn mơ màng, cánh cửa sổ lẽ ra được đóng ch/ặt lại bị gió thổi đ/ập ruỳnh ruỳnh.

Tấm rèm tung bay trong gió, trong ánh sáng lờ mờ, bóng đen phía sau tấm rèm ngày càng hiện rõ.

Da đầu tôi tê lại, hình như có một ánh mắt đang nhìn tôi chằm chằm từ phía sau tấm rèm.

Hình như là một người nào đó.

Hắn chỉ im lặng đứng đó, không cử động.

“Ai đấy?”

Tôi dò hỏi nhưng không thấy người kia đáp lại.

Tôi đứng dậy định xuống giường xem, lại bị một bàn tay xuất hiện bất chợt ghì ch/ặt tôi trên giường.

Bàn tay đó vừa ướt vừa hôi, còn liên tục nhỏ nước xuống, giường tôi bị ướt thành một mảng lớn đến tận lưng tôi.

Cảm giác buồn nôn thấu xươ/ng bao phủ khắp người tôi.

Tôi vùng vẫy một cách tuyệt vọng, nhưng không thể chạm vào bất cứ thứ gì, nhưng rõ ràng có một đôi tay đang bóp tôi.

Cổ tôi bị bóp ch/ặt hơn, hơi thở của tôi dần yếu đi, nhãn cầu phình lên như sắp rơi ra ngoài,

Trong bóng tối, thứ đó cứ lặp đi lặp lại bên tai tôi một câu với giọng oán h/ận:

“Cuối cùng cũng tìm thấy cô, cuối cùng cũng tìm thấy cô…”

Trước khi mất đi ý thức, bàn tay đó bỗng dưng bị thứ gì đó hất ra.

Tôi r/un r/ẩy, mở mắt ra, thở dốc.

Ánh nắng bên ngoài chiếu vào tôi.

Tôi nhìn điện thoại, bây giờ là sáu giờ sáng.

Hóa ra là gặp á/c mộng.

Tôi lau mồ hôi định ngủ thêm lúc nữa, bên ngoài đột nhiên vang lên vài tiếng hét thê thảm:

“Có người ch*t! Có người ch*t rồi!”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Hoàng đế thẳng nam ta thầm yêu… hóa ra là kẻ giấu kín chuyện đoạn tụ

Chương 19
Ngày phò tá Bùi Doanh lên ngôi, hắn ban cho ta chức vị thừa tướng. Trên long sàng, hắn quấn lọn tóc ta quanh đầu ngón tay, giọng điệu không giấu nổi vẻ vui mừng. “Thẩm Chước, trẫm đã nói từ lâu rồi, thiên hạ này… sớm muộn cũng là của hai chúng ta.” Thuở thiếu niên, ta từng hứa với Bùi Doanh sẽ ở bên hắn cả đời. Dẫu lòng ta vốn hướng về giang hồ tự tại, vẫn cố gắng ở lại, cùng hắn chống đỡ sóng gió, giúp hắn ngồi vững ngai vàng. Nhưng nhìn cuốn tranh tuyển tú hắn đưa tới, Lại níu ta kể về thân phận của từng tiểu thư thế gia. Ta mới chợt tỉnh ngộ. Hắn là hoàng đế. Là bậc thiên tử tương lai hậu cung ba nghìn giai lệ, đứng trên muôn người. Một người như vậy… Sao có thể chấp nhận nam nhân được chứ. Rời khỏi long sàng, ta quỳ xuống. “Thần cả gan… nay khẩn cầu được từ quan hồi hương, mong bệ hạ thành toàn.”
979
4 Đồng Trần Chương 36
6 Xoá bỏ Omega Chương 15
7 Lỡ làng Chương 14
9 Cuốn sổ tiên tri Chương 16
10 Thi thể thứ bảy Chương 9

Mới cập nhật

Xem thêm