Họ chất đầy củi khô và cỏ dại dễ ch/áy xung quanh căn nhà tranh, bên trong là tiếng kêu gào của mẹ Lục.
"Đại Vi à! Đại Vi! Con đang làm cái gì thế! Toàn là khói thôi, Đại Vi, con để mẹ ra ngoài đi!"
Mẹ Lục gào thét trong căn nhà tranh.
Lục Đại Vi giơ cao ngọn đuốc, vẫn còn do dự không quyết.
Đám dân làng bên cạnh không ngừng thúc giục: "Đại Vi, vì cái làng này, vì lũ trẻ, cậu phải đại nghĩa diệt thân thôi, đ/ốt đi."
Tiếng gào khóc của mẹ Lục đang dở chừng, nghe thấy tiếng của dân làng liền đột ngột im bặt: "Cái gì?! đ/ốt cái gì, con trai, con đang nói gì thế?"
Chẳng bao lâu sau, khói xung quanh căn nhà tranh ngày càng dày đặc, tiếng chất vấn của mẹ Lục hòa lẫn trong làn khói nồng nặc càng lúc càng rõ ràng.
Bà ta như đột nhiên hiểu ra ý nghĩa trong lời nói của Lục Đại Vi và những người dân làng khác.
đ/ốt?
đ/ốt bà ta ư?!
"Con trai! Đại Vi à! Con là m/áu th!t do mẹ mang nặng đẻ đ/au, cực khổ sinh thành, sao con có thể phóng hỏa th/iêu ch*t chính mẹ ruột của mình! Con trai! Con không phải đang đùa đấy chứ, mau thả mẹ ra ngoài đi, Đại Vi, Đại Vi à..."
Mẹ Lục khẩn khoản van xin trong căn nhà tranh, giọng nói nghe thảm thiết y hệt như tôi ngày đó khi c/ầu x/in họ.
Đáng tiếc, Lục Đại Vi không nghĩ như vậy.
Anh ta cau mày, liếc nhìn đứa con của mình: "Mẹ, mẹ nói nhảm gì thế, con cái chẳng phải rất dễ sinh sao, chỉ cần là đàn bà thì đẻ con dễ ợt mà."
Mẹ Lục sững sờ trong căn nhà tranh, dường như không thể tin nổi đứa con trai ruột của mình lại có thể nói ra những lời như vậy.
"Con ơi, không phải như thế, mẹ là mẹ ruột của con mà, con ơi, sao con có thể th/iêu sống mẹ, con ơi, thả mẹ ra, thả mẹ ra..."
Mẹ Lục gào thét trong căn nhà tranh.
Lục Đại Vi ở bên ngoài kiên quyết từ chối:
"Mẹ, nói như mẹ, thì con đàn bà đi/ên trong chuồng lợn kia chẳng phải cũng là mẹ của các con của con sao? Nó chẳng qua chỉ là một con lợn nái, còn mẹ cũng là một con lợn nái già. Mẹ sống đến chừng này tuổi rồi, cũng đủ rồi."
Theo sau là tiếng phụ họa của đám dân làng: "Đúng đấy đúng đấy, bà Lục, bà ở độ tuổi này cũng nên sống đủ rồi, đã sống đủ rồi thì hãy hy sinh vì sự an toàn của cả làng đi."
"Phải đấy, bà không nghĩ cho bản thân thì cũng phải nghĩ cho cháu nội chứ, đừng giãy giụa nữa, bà Lục à."
Dân làng vừa nói vừa nhét ngọn đuốc vào tay Lục Đại Vi.
Lục Đại Vi r/un r/ẩy tự tay châm lửa đ/ốt căn nhà tranh.
Trong ánh lửa ngút trời, tôi nghe thấy tiếng kêu thảm thiết của mẹ Lục, bị nh/ốt trong căn nhà, bà ta muốn chạy nhưng không thể thoát ra, chỉ có thể không ngừng gào khóc: "Đại Vi à, Đại Vi à..."
Cuối cùng, có lẽ vì quá đ/au đớn không chịu nổi, bà ta nguyền rủa một cách hung hãn: "Tao nguyền rủa chúng mày! Tao nguyền rủa cái làng này không được ch*t tử tế! Lục Đại Vi, mày th/iêu ch*t mẹ ruột, mày cũng sẽ phải ch*t thôi..."
Đám người và dân làng đứng xem nhíu mày, tất cả đều làm như không nghe thấy gì.
đ/ốt ch/áy suốt mấy tiếng đồng hồ, trong nhà không còn tiếng động nào nữa.
Bà ta đã bị th/iêu sống.