Buổi tối, ban công lại truyền tới tiếng đ/ập cửa uỳnh uỳnh, thế nhưng lần này Thanh Thanh cũng không ôm cánh tay tôi ch/ặt cứng nữa.

Ngược lại, cô ấy quấn chăn, một mình co ro trên sô pha trong phòng khách, cách tôi thật xa.

Tôi không quản cô ấy nhiều đến thế, bế mèo con lên đầu gối và chải lông cho nó.

Ngày mai là thứ hai, bầu trời ngoài cửa sổ vô cùng đỏ, không biết vì sao tôi lại cảm thấy căng thẳng.

Trong đầu xuất hiện một câu nói thế này...

"Đây là ngày cuối cùng Thanh Thanh ở đây, càng là ngày cuối cùng sẽ càng nguy hiểm!"

Bản thân tôi cũng không hiểu, vì sao trong đầu tôi lại xuất hiện câu nói như vậy.

Tôi cứ cảm thấy, tôi dường như đã bỏ qua chuyện gì đó quan trọng...

Việc đến bây giờ, tôi cũng nhận ra, tòa nhà chúng tôi có lẽ căn bản không bình thường giống như tôi nghĩ trước đó.

"Thanh Thanh, không phải trước kia em nói chỗ chị là khu an toàn gì đó à? Nhưng rõ là em trốn ở đây, nhưng mà vẫn nhận được búp bê kỳ lạ mà nhỉ..."

"À, hình như, hình như là vậy."

"Vậy em còn muốn ở chỗ chị sao? Nếu như chỗ chị không phải khu an toàn, cho dù em trốn ở đây hẳn cũng không có tác dụng nhỉ."

Nghe tôi nói xong, Thanh Thanh lập tức tái mặt.

"Chị Hạ Kiều, xin chị đừng đuổi em đi!"

"Ở đây, người duy nhất em có thể tin tưởng... chỉ có chị thôi! Nếu như thật sự xảy ra chuyện gì, chị sẽ không thấy ch*t không c/ứu đâu phải không!"

Thế nhưng khi nói đến câu "người duy nhất em có thể tin tưởng", tôi lại nhìn thấy Thanh Thanh sờ tai mình.

Trong lòng tôi mơ hồ có hơi bất an...

"Ai cũng không thể kéo chân mình!"

"Nếu như cô ấy kéo chân mình, mình phải gi*t cô ấy..."

Khi hai câu này xuất hiện trong lòng, chính tôi cũng bị dọa sợ.

Dạo gần đây tôi sao vậy, sao cứ nghĩ mấy câu đ/á/nh đánh gi*t giết vậy?

Như này không ổn!

Nghĩ đến đây, tôi sờ bụng mình, lại hôn mèo con trong lòng.

Cuối cùng, tôi vẫn dặn dò Thanh Thanh đừng ra khỏi cửa, không được để những người khác biết cô ấy ở đây.

Khi tôi đến phòng 601, trong phòng đã có rất nhiều khách đang đợi.

Vừa thấy tôi đến, Hách Mộng đã mặc tạp dề cho tôi, sau đó bảo tôi mau vào phòng bếp làm mấy món phụ, khách bên ngoài đều sốt ruột cả rồi.

Vì vậy tôi liền đi làm việc. Chỉ là trước khi vào phòng bếp, tôi đã cẩn thận quan sát những vị khách ở trong phòng.

Bình thường tôi chỉ coi những những khách quen này như những vị khách bình thường, nhưng hôm nay tôi phát hiện, dường như bọn họ không hề bình thường như vẻ bề ngoài.

Cô Vương phòng 301, hôm nay mặc một chiếc váy màu trắng, đi đôi giày cao gót màu vàng.

Giày cao gót để lộ ra đôi chân sơn móng đỏ quen thuộc, giống hệt với đôi chân tôi nhìn thấy trên ban công ngày hôm đó…

Bà Dã phòng 101, tiếng gậy kim loại gõ xuống đất vẫn chói tai như cũ.

Nghe thấy âm thanh này, tôi không khỏi nhớ đến tiếng hét ở tầng trên ngày đó…

Người vui nhất là bạn nhỏ Lương Lương phòng 501, mọi ngày cậu ấy thích chơi bóng nhất, thế nhưng hôm nay trong tay cậu ấy lại là hai vật dạng cầu được bọc vải đỏ, cười rất vui.

Chỉ là, màu sắc của tấm vải đó đỏ đến lạ lùng, không giống như được nhuộm màu, mà giống như màu m/áu sau khi đông lại trên vải vậy…

Người không vui nhất ở trong phòng là anh Mai, anh ta không ngừng xoay đầu nhìn ngó trong phòng, dường như đang tìm thứ gì đó.

Hách Mộng thấy vậy thì đến nói chuyện với anh ta.

Tai tôi rất thính, đã nghe rõ mồn một cuộc nói chuyện của hai người bọn họ.

“Rốt cuộc đã đi đâu? Rốt cuộc đã đi đâu?”

Khi anh Mai nói chuyện, giọng rất sốt ruột, còn Hách Mộng nghe vậy chỉ vỗ vai anh ta.

“Đừng vội, tòa nhà này lớn chừng này, sẽ tìm được thôi.”

“Trừ khi, anh ta đã đến nơi nguy hiểm nhất.”

“Rất nhiều người thông minh đều tự cho rằng nơi nguy hiểm nhất chính là nơi an toàn nhất, nhưng lại không hiểu, nước ấm cũng có thể nấu ch*t ếch xanh…”

“Chỉ có rời khỏi nước ấm mới có được một cơ hội sống sót!”

Nói rồi, Hách Mộng nhìn về phía phòng bếp, qua lớp kính trong suốt, tôi vừa vặn bắt gặp ánh mắt của cô ấy.

Đối diện với nụ cười của cô ấy, tôi cũng tự nhiên mỉm cười đáp lại.

Lúc này tôi mới phát hiện, không biết từ khi nào mấy vị khách quen đều đang nhìn về phía tôi, ở trong mắt tôi, những đôi mắt kia dần dần trở nên càng lúc càng đen.

Thậm chí tôi còn nhìn thấy, ngoại trừ Hách Mộng, những vị khách kia đang vừa nhìn tôi, vừa bất giác li /ếm khóe môi…

“Đói quá đi~”

“Đói thật đấy~”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Nam Phụ Phản Diện Thanh Lọc Cơ Thể

Chương 13
Để chinh gục Hứa Hào Kỳ, tôi đã chơi một ván bài liều, chuốc một liều th/uốc cực mạnh. Th/uốc mạnh thật, cả quá trình hắn chẳng có chút tình cảm nào, hoàn toàn dùng sức trâu. Sáng hôm sau tỉnh dậy, trước mắt tôi đột nhiên xuất hiện hàng loạt bình luận chạy dọc màn hình: 【Thằng nam phụ này kinh t/ởm thật sự, dám hạ th/uốc nam chính! Anh nhà tỉnh lại chắc chắn cảm thấy bản thân bẩn thỉu đến cực điểm.】 【Chính vì lần này thằng cha này hạ th/uốc quá tay, khiến nam chính sau này ở bên thụ chính đều bị bóng m/a tâm lý, cũng may có thụ chính hết lần này đến lần khác an ủi, cổ vũ anh ấy.】 【Đúng là tự làm tự chịu, sau vụ này nam chính sẽ hoàn toàn chán gh/ét nó, chút tình nghĩa cuối cùng cũng bay sạch. Thằng này không chỉ mất trắng gia sản mà cả nhà còn bị nam chính tống cổ ra nước ngoài. Nghĩ đến cảnh cả nhà nó làm kẻ lang thang đầu đường xó chợ ở nơi đất khách, còn nam chính và thụ chính thì ngọt ngào bên nhau là thấy sướng rơn cả người.】 Y hệt những gì bình luận nói, Hứa Hào Kỳ tỉnh dậy với khuôn mặt lạnh như tiền: "Cậu đúng là không từ th/ủ đo/ạn." Nói xong, hắn đi thẳng vào phòng tắm, bộ dạng như muốn kỳ cọ cho bong luôn một lớp da. Tôi chỉ có thể mang cái thân x/á/c đ/au nhức, lồm cồm bò dậy chuồn lẹ. Giây tiếp theo, chủ shop gửi tin nhắn cho tôi: "Khách yêu ơi, ngại quá, bên mình gửi nhầm hàng rồi, món bạn nhận được là th/uốc... hạ hỏa."
5.85 K
4 Mộ Đế Vương Chương 13
8 Trì Phong Chương 14
10 Lấy ác trị ác Chương 12

Mới cập nhật

Xem thêm