Ta gi/ật mình rụt tay, lùi lại hai bước.
Th* th/ể Tiêu Diễn vẫn nằm yên tĩnh, cái đầu nghiêng sang một bên, vết thương trên cổ vẫn còn rỉ ra nước m/áu.
Chẳng lẽ là ảo giác?
Thế nhưng...
Ngón tay Tiêu Diễn cử động.
Ngay sau đó, đôi mắt đang nhắm nghiền bỗng chốc mở bừng.
Y ngồi dậy!
"Rầm" một tiếng, cái đầu ta vừa kh//âu được một nửa lại lệch sang một bên, rũ xuống vai, lắc lư chực rơi.
Biểu cảm của y có chút bối rối.
Một lát sau, y vụng về đỡ đầu ngay ngắn lại, quay mặt nhìn ta.
Y há miệng, yết hầu chuyển động.
"A... Đàn... đi..."
Ta lạnh toát từ đầu đến tận lòng bàn chân.
Cái tên A Đàn này, ngoài Tam Nương gọi ta như vậy, không còn kẻ nào khác.