Nghe con gái nói xong, lòng tôi bồi hồi khó tả. Bát canh gà vừa múc cho con b/ắn lên tay, nóng bỏng rát đến mức suýt đ/á/nh rơi.

Đứa trẻ con nhắc đến, tôi biết nó. Nó tên Ngô Vũ Đồng, là đứa trẻ mồ côi. Ngoài khoản trợ cấp tối thiểu ít ỏi, ngày nào nó cũng lục lọi các thùng rác và hành lang trong khu tập thể để nhặt phế liệu ki/ếm thêm.

Đây là khu chung cư cũ của công nhân viên chức, cư dân ở đây đều quen mặt nhau.

Mọi người thường xếp hộp đựng đồ ăn, chai lọ không dùng nữa ở góc hành lang thoáng mát, đợi bà Liêu đến thu gom hằng ngày. Quần áo cũ của con cái không vừa nữa cũng được chọn lọc, tự động mang đến nhà bà ấy.

Ngô Vũ Đồng tuy lúc nào cũng mặc đồ cũ không vừa vặn, cặp sách bạc màu vì giặt nhiều, nhưng được bà Liêu chăm sóc nên vẫn sạch sẽ gọn gàng.

Chỉ có điều g/ầy trơ xươ/ng, đứa bé gái mười hai tuổi mà trông chưa đầy mười tuổi.

Cả khu biết nhà nó nghèo, đứa trẻ suy dinh dưỡng, có ai nấu món gì ngon lại mang qua cho.

Đứa bé tính cách hướng nội, nói chuyện lúc nào cũng cúi gằm mặt, mắt dán xuống mũi giày, tay mân mê gấu áo.

Nhưng sao nó đột nhiên có nhiều tiền lẻ m/ua đồ ăn vặt thế? Tôi đặt bát hoành thánh gà trước mặt con, cúi xuống ngửi má con, quả nhiên phảng phất mùi gia vị đồ ăn vặt.

Tôi dặn con không được tùy tiện nhận đồ ăn người khác cho. Thấy con gái gật đầu ngoan ngoãn, tôi tiếp tục hỏi dò: “Nam Nam, chị ấy nói làm nhiệm vụ là làm gì thế?”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Đổi Nhân Ngư Cũ Lấy Giao Nhân Mới

Chương 16
Trước khi qua đời, cha mẹ đã đặt mua cho tôi một nhân ngư để duy trì huyết mạch. Nhưng tôi sinh ra đã bị teo chân phải, vì thế nhân ngư của tôi vô cùng ghét bỏ tôi. “Loại tàn phế như cậu nên tránh xa tôi ra, cậu căn bản không xứng giao phối với tôi!” Sau khi Hứa Lạc Tinh lại một lần nữa đập phá đồ đạc, tôi hoảng loạn chạy ra khỏi nhà. Trong lúc lạc đường, tôi vô tình bước vào một thủy cung dưới biển sâu. Một chiếc đuôi cá màu bạc tuyệt đẹp vươn ra khỏi bể nước, quấn lấy eo tôi. Đôi mắt xanh trong veo của nhân ngư khẽ dẫn ánh nhìn tôi về tấm biển dựng bên cạnh: [Hàng lỗi, hoan nghênh đổi cũ lấy mới.] Trong mắt hắn ánh lên làn nước, phun ra một chuỗi bong bóng: “Chủ nhân… đưa tôi về nhà đi.” Đúng vậy, cũng nên thay nhân ngư trong nhà bằng một nhân ngư mới rồi. Nhưng khi tôi yêu cầu Hứa Lạc Tinh dọn đi, cậu ta lại dùng đuôi chặn trước cửa, hai mắt đỏ ngầu: “Cậu… chỉ vì nhân ngư hèn đó mà không cần tôi nữa sao?”
475
4 Khắc Sâu Chương 11
8 Gia Môn Hữu Hạnh Chương 13
9 Múa Triệu Hồn Chương 13

Mới cập nhật

Xem thêm