2.

Tôi vừa đứng dậy, Cảnh Huy đã kéo tôi lại trước mặt Tần Tiểu Lạc.

“Gia Di, anh cũng đâu có làm khó em, em xin lỗi Lạc Lạc đi, chúng ta vẫn là vợ chồng.”

Người thân thiết nhất ngoài cha mẹ, lại bắt tôi – một nạn nhân đi xin lỗi.

Tôi chẳng biết nên tức gi/ận hay đ/au lòng nữa. Cố nén tiếng nấc, giọng tôi r/un r/ẩy:

“Tả Cảnh Huy, em đ/au.”

Lúc này anh ta mới để ý đến khuỷu tay tôi rớm m/áu, vội nắm lấy xem xét. Đúng lúc đó, giọng Tần Tiểu Lạc lại vang lên:

“Chị Gia Di, chỉ là xước da thôi mà, vài giây nữa là khỏi thôi.”

Nghe xong, Cảnh Huy liền hất tay tôi ra một cách mất kiên nhẫn.

“Lạc Lạc nói đúng, em tưởng chỉ vậy đã có thể không xin lỗi cô ấy sao?”

Xước da quả thật chẳng đáng gì, nhưng nỗi đ/au trong tim tôi mới là không thể chịu nổi.

Hai người một tung một hứng, khiến tôi bỗng chốc mất hết sức lực.

Khi tôi bước một chân lên xe, Cảnh Huy lại kéo tôi ra. Nhìn Tần Tiểu Lạc ngồi phía sau, tôi tự giác đi về phía ghế sau xe.

Nhưng cửa đã bị khóa. Tôi ngạc nhiên nhìn về phía ghế lái.

Cảnh Huy hạ cửa kính xuống:

“Chỉ một đoạn đường thôi, em tự đi bộ về, anh đưa Lạc Lạc về nhà.”

Nói xong, anh ta dứt khoát lái xe đi, để lại tôi dưới cái nắng gay gắt cùng nụ cười đắc ý của Tần Tiểu Lạc trên ghế phụ.

Ngẩng đầu nhìn mặt trời chói chang, cuối cùng tôi phải bắt taxi về.

Vừa về tới nhà, tôi bắt đầu thu dọn đồ đạc. Mới nhận ra đồ của mình chẳng có bao nhiêu, trong nhà đa phần là của Cảnh Huy.

Tôi lấy vali trên nóc tủ xuống, ngạc nhiên vì nó sạch sẽ, lại có trọng lượng. Mở ra thì thấy bên trong toàn là ảnh đóng khung.

Ảnh nào cũng là Cảnh Huy và Tần Tiểu Lạc ôm nhau ngọt ngào, góc dưới còn in rõ ngày tháng.

Thì ra những lần anh ta lấy lý do đi công tác, đều là cùng cô ta đi du lịch.

Miệng thì bảo không có thời gian đưa tôi đi chơi, nhưng lại cùng người khác đến bao nhiêu nơi.

Nước mắt không kìm nổi rơi xuống, tôi đặt lại vali y nguyên. Đang định lấy cái khác thì cửa phòng mở ra.

“Em đang làm gì?”

Cảnh Huy bước vào, vội vàng đỡ tôi xuống khỏi ghế.

“Đứng cao thế nguy hiểm lắm.”

Miệng thì nói lo lắng, nhưng ánh mắt lại cứ dán ch/ặt vào vali. Khi tôi nói rằng mới vừa trèo lên thì anh đã về, sắc mặt anh rõ ràng thả lỏng.

Anh để tôi ngồi xuống, rồi lấy giúp một chiếc vali khác phủ đầy bụi.

“Cái này bẩn quá, lấy cái kia đi?”

“Không sao, để anh lau là được.”

Anh vội vàng chạy vào phòng rửa vali, cả quá trình chẳng hề hỏi tôi định dùng để làm gì.

Nỗi buồn dâng lên trong lòng.

Trong mắt người ngoài, chúng tôi là đôi vợ chồng kiểu mẫu, tình cảm mặn nồng.

Chỉ khi có Tần Tiểu Lạc, anh mới trở thành con người khác.

Trước kia tôi ngây thơ nghĩ rằng đó chỉ là sự quan tâm của một người anh dành cho em gái, vì anh từng tài trợ cô ta nhiều năm.

Sau khi lau xong vali, anh đưa nó cùng một con búp bê cừu nhỏ cho tôi.

“Em không phải nói thích nó sao? Anh m/ua riêng cho em đấy.”

Tôi đờ đẫn nhận lấy. Đúng lúc này, điện thoại báo có video mới. Người đăng là Tần Tiểu Lạc.

“Ở bên anh ấy, em mãi mãi là một đứa trẻ không bao giờ lớn.”

Trong video là hai bàn tay nắm ch/ặt nhau, trước mặt là màn hình lớn chiếu bộ phim hoạt hình mới nhất.

Bàn tay đó chính là của Cảnh Huy, trên ngón tay còn có nhẫn cưới của chúng tôi.

Thật mỉa mai.

Bộ phim ấy tôi từng rủ anh đi xem, anh đã nói gì nhỉ?

“Lưu Gia Di, em trẻ con quá! Lớn thế này còn đi xem cái này.”

Khi đó anh còn bày ra vẻ mặt đầy chán gh/ét. Thế mà cuối cùng anh vẫn bước vào rạp, chỉ là người ngồi cạnh anh không phải tôi.

Ngẩng lên, tôi thấy Cảnh Huy cười ngốc nghếch với màn hình điện thoại, ngón tay lia liên tục.

Tôi im lặng hồi lâu, không biết có nên phá vỡ sự “đa tình” giả dối đó không. Cuối cùng, tôi ném con búp bê vào thùng rác, lấy chăn từ trong tủ.

“Hôm nay em ngủ ở phòng của mẹ.”

Cảnh Huy mắt không rời khỏi điện thoại, chỉ hờ hững đáp một tiếng “Ừ”.

Nằm trên chiếc giường trống trải, nơi đã chẳng còn người dịu dàng vỗ về tôi, nước mắt nhanh chóng thấm ướt gối.

Trời chưa sáng, tôi đã bị Cảnh Huy kéo dậy.

“Dậy nấu cơm sáng đi… em nóng quá!”

Anh ta lập tức buông tay tôi ra, lục lọi trong ngăn kéo cái gì đó. Tôi đưa tay sờ trán, đúng là hơi nóng.

Có lẽ do đêm qua khóc quá nhiều, lại chẳng ngủ được.

Đo nhiệt kế, quả nhiên tôi bị sốt. Cảnh Huy mới đề nghị đưa tôi đến b/ệnh viện.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Ngọc vỡ từ biệt tuyết, nàng đã nhập sơn hà

Chương 7
Biên ải đại thắng, nữ tướng quân Lục Ninh Hi khải hoàn trở về, lại bị muội muội tính kế, cùng thần y Thẩm Thanh Chu liên thủ giăng bẫy: đoạn chân, ô danh, đoạt quyền, ba năm dịu dàng vốn dĩ chỉ là một màn lừa dối. Khi nàng phát hiện ra chân tướng về hài nhi trong bụng cùng cái chết oan khuất của phụ huynh, một cuộc báo thù lấy tính mạng làm quân cờ chính thức bắt đầu. Tiểu thuyết cổ đại ngược luyến, cốt truyện đảo ngược, kết cục chấn động.
7
2 Bệnh Cũ Chương 13
3 Anh Lạc Chương 7

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

BETA NHÀ TÔI SINH RA ĐỂ HƯỞNG PHÚC

10
Tôi là một beta xuất thân từ gia đình giàu có nhưng về sau sa sút đến mức gần như trắng tay, còn Bạo Ý Hành thì hoàn toàn trái ngược với tôi. Anh xuất thân từ khu ổ chuột, từng bước lăn lộn từ hạ thành lên thượng thành, cuối cùng trở thành một nhân vật có tiếng trong giới tài phiệt. Tôi ở bên anh rất nhiều năm, tính tình vẫn kiêu căng và khó chiều như cũ, đối với Bạo Ý Hành lại càng kén chọn đủ điều. Người ngoài nhìn vào thường chê tôi làm bộ làm tịch, không biết tốt xấu, có một người đàn ông vừa có tiền vừa có quyền lại một lòng chiều chuộng như anh mà còn chẳng biết quý trọng. Sau này, có lẽ Bạo Ý Hành thật sự cảm thấy dù mình có làm thế nào cũng không thể sưởi ấm được trái tim tôi, cuối cùng lại hiếm hoi thuận theo ý tôi, đồng ý để tôi rời đi. Thế nhưng ngay tối hôm ấy, căn nhà thuê đột nhiên mất điện. Giữa bóng tối, tôi còn chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra thì một bóng người cao lớn đã áp sát từ phía sau, cánh tay rắn chắc vòng qua eo, ép tôi tựa vào mép bàn. Hơi thở nóng rực của người đàn ông phả sát bên tai, mang theo thứ áp lực quá quen thuộc khiến cả sống lưng tôi tê dại. Bạo Ý Hành khẽ cười, giọng trầm xuống. “Mang con của tôi rồi còn định đi đâu, hửm?”
ABO
Boys Love
0