10.

Tôi tỉnh lại.

Đập vào mắt là một nơi vô cùng xa lạ. Trên cánh tay xuất hiện hai vết kim đ/âm, chẳng rõ Tần Diệp đã tiêm thứ gì vào người tôi trong lúc đang dở dang cuộc hoan lạc ấy.

"Gâu! Gâu!" Chú ch.ó Beagle tựa như một quả pháo đại đ.â.m sầm vào cửa phòng, lao thẳng lên giường tôi. Miệng nó còn đang ngậm một con rùa Brazil.

"Trân Trân?" Tôi thử gọi tên chú ch.ó trong ký ức. Nhưng rất nhanh, tôi nhận ra đây không phải Trân Trân. Nó không có quầng mắt đen hoàn toàn như Trân Trân, hoa văn trên lưng cũng khác. Nhưng điểm chung duy nhất là trên bụng chúng đều có một vết s/ẹo dài.

Nó cũng là một chú ch.ó thí nghiệm.

Còn con rùa Brazil kia thì đúng là "cố nhân". Đó là con rùa vẽ tôi m/ua đại trên đường, năm ấy tôi đã phải nhíu mày ngồi kỳ cọ suốt một đêm để tẩy sạch lớp sơn đ/ộc hại trên người nó.

"A Châu! Đừng phá cậu ấy, ra ngoài mau."

Nghe thấy lệnh của chủ nhân, A Châu nhả con rùa tội nghiệp lên chăn của tôi, kêu oai oái rồi chạy biến.

Tần Diệp diện một chiếc sơ mi đen, ống tay xắn cao lộ ra vài vết s/ẹo đan xen đã lành miệng trên cánh tay săn chắc. Anh ta bưng một khay thức ăn nóng hổi bước vào.

"Rốt cuộc hiện tại là sao đây?" Tôi dùng giấy lau sạch nước miếng trên lưng rùa, "Anh định nh/ốt tôi ở đây luôn à?" Tôi khẽ nhích chân, tiếng dây xích kim loại va chạm leng keng đầy chói tai.

"Chỉ cần ngoan ngoãn là có thể đổi lấy tự do." Tần Diệp đặt thức ăn trước mặt tôi, giọng nói lạnh lùng, "Nhiệm vụ bây giờ của cậu là ăn cho hết chỗ này."

Dĩ nhiên là tôi ăn không vào.

"Tần Diệp." Tôi hít một hơi thật sâu, cố gắng nói lý lẽ với anh ta, "Tôi và ba tôi vốn chẳng có tình cảm gì. Nếu không phải ông ta hứa cho tiền, tôi cũng chẳng làm loại chuyện khốn nạn đó. Anh đã g.i.ế.c ông ta rồi, th/ù cũng báo xong rồi. Tôi chưa từng thật sự hại anh, anh tha cho tôi không được sao?"

Tần Diệp dường như chẳng để tai đến lời tôi nói: "Ăn, hoặc là, để tôi đút."

Để cố tình làm khó anh ta, tôi chọn phương án hai, "Anh dỗ dành tôi đi, tôi sẽ ăn."

Nghe vậy, anh ta múc một thìa cháo ấm, đưa đến bên môi tôi. Lần này đến lượt tôi đơ người. Dưới cái nhìn chằm chằm của Tần Diệp, tôi hậm hực há mồm c.ắ.n ch/ặt lấy cái thìa.

11.

Tần Diệp rất bận.

Có khi hai, ba ngày chẳng thấy bóng dáng anh ta đâu, chỉ để lại một lão quản gia lầm lì, quy củ chăm sóc tôi. Dù tôi có hỏi gì, lão cũng không đáp, cứ như một kẻ c/âm. Nhưng lão biết nói, ngày nào lão cũng báo cáo tình hình của tôi cho Tần Diệp. Từ chuyện món nào tôi ăn nhiều hơn hai miếng, đến chuyện tôi đứng cãi nhau với con A Châu suốt ba phút, mọi thứ đều tỉ mỉ đến cực điểm.

Cuộc sống bị giám sát mọi lúc mọi nơi khiến tôi cực kỳ khó chịu.

3h sáng.

Mãi đến khi cảm nhận được phía sau nặng xuống, một bàn tay gác lên eo, tôi mới nhận ra có người vào phòng. Sống lưng tôi lập tức lạnh toát. Anh ta đi đứng kiểu gì mà không một tiếng động thế này?

Tần Diệp nhận ra sự căng cứng của cơ thể tôi, khẽ trấn an: "Không sao, là tôi đây."

Giọng anh ta vương chút mệt mỏi. Tôi quay lưng về phía anh ta, không đáp lời, âm thầm luồn tay xuống dưới gối. Chẳng một điệu báo trước, tôi đột ngột bật dậy ép anh ta xuống dưới thân. Một chiếc nĩa inox sắc lẹm đã kề sát cổ họng anh ta.

Tần Diệp vẫn thản nhiên: "Giấu lúc đang chơi với A Châu à?"

Tôi nhấn mạnh cổ tay, ép làn da mềm mại phải chống chọi với cái nĩa cứng ngắc, "Anh lắp camera giám sát à?"

Anh ta bật cười trầm thấp: "Không lắp cũng biết."

Tình cảnh này cứ như một thước phim cũ tái hiện. Tám năm trước, tôi cũng từng đối phó với anh ta như thế. Nhưng Đại ca hắc đạo đầy m.á.u tươi trên tay này đang nghĩ gì đây? Nghĩ rằng dù tôi có làm gì cũng chỉ là vùng vẫy vô vọng, mọi thứ đều nằm trong lòng bàn tay anh ta sao?

"Ngủ sớm đi." Tần Diệp bóp mạnh cổ tay tôi, vị trí phát lực chuẩn x/á/c đến mức khiến người ta tê dại cả da đầu. Chỉ trong chớp mắt, tay tôi mất lực, chiếc nĩa rơi loảng xoảng xuống đất, "Muốn chơi trò thú vị gì, ngày mai tôi sẽ dành cả ngày bên cậu."

Nhưng anh ta đã nuốt lời. Ba tiếng sau khi về đến nhà, đàn em gọi điện tới. Tôi nghe loáng thoáng được: "Boss, vụ xung đột ở cảng biển, người cấp trên muốn gặp anh ngay bây giờ."

Tần Diệp buộc phải đi gặp những người đó. Anh ta cực kỳ kìm nén đặt một nụ hôn lên trán tôi, rồi mặc áo khoác rời đi, để lại một khoảng không lạnh lẽo vương vấn chút dư ôn.

12.

Bị giam cầm suốt hai tháng rưỡi trời, cuối cùng tôi cũng có cơ hội hít thở không khí bên ngoài.

Tống An sắp kết hôn với cô bạn gái từ thời Đại học, hôn lễ định vào ba ngày tới. Trong số thiệp mời có một phần của tôi.

Tôi mỉa mai Tần Diệp: "Bạch nguyệt quang kết hôn, chắc anh đ/au lòng đến c.h.ế.t mất nhỉ? Thế nên mới trút gi/ận lên tôi?"

Tần Diệp không đáp, cúi đầu chuyên tâm mân mê thứ gì đó trên cổ chân tôi.

Tôi dùng đầu ngón chân tì lên n.g.ự.c anh ta: "Nói gì đi chứ."

Anh ta mặc sơ mi nhưng chưa cài cúc t.ử tế, cổ áo rộng mở để lộ vài vết c.ắ.n đỏ chói.

Cạch.

Vòng chân điện t.ử đã khóa lại. Tần Diệp áp sát lại gần ngắm nghía cổ chân tôi, kiểm tra độ vừa vặn của chiếc vòng.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Vừa Gặp Đã Phải Lòng

Chương 11
Thái tử gia giới Kinh khuyên không hề biết nghệ danh của tôi. Thấy chương trình cố tình gán ghép couple, anh ta dứt khoát từ chối: “Bớt dở mấy cái trò buồn nôn này đi, cái chương trình rác rưởi gì thế này? Ông đây không quay nữa!” Thế là với tư cách là “bạch nguyệt quang” thời niên thiếu của anh ta, tôi vừa mới về nước đã bị fan của anh ch/ửi thẳng lên hot search. [Cái loại đàn ông hãm, ch*t đi cho rảnh n/ợ, loại ti tiện thì cút càng xa càng tốt!] Tôi không cam lòng, gửi tin nhắn trực tiếp cho anh ta: [Anh còn nhớ Tần Vọng Thư không?] Đối phương trả lời ngay lập tức: [Cái tên này, loại như cậu không xứng nhắc đến.] Nói xong, anh ấy chặn tôi luôn. Cho đến khi tham gia show thực tế livestream, tôi xuất hiện với tư cách khách mời đặc biệt... Thế là màn “lật mặt” hú hồn bắt đầu: [Ơ kìa, chuyện này là sao thế? Sao bảo bối không nói mình đẹp thế này từ sớm? Làm chúng tôi hiểu lầm.] [Mẹ nó chứ, tôi xin phép thực hiện combo xoay vòng nhảy múa, lộn nhào 360 độ rồi quỳ trượt chân xuống cầu hôn luôn!] [Đợi đã, đến mỹ nam như thế này mà Chung cẩu kia còn không thích, thế định yêu thần tiên chắc?] Còn Thái tử gia Chung Thời Việt, ngay khoảnh khắc nhìn thấy mặt tôi trên sóng truyền hình, đôi bàn tay anh ta r/un r/ẩy vì kích động. Anh ta lập tức gọi điện cho đạo diễn: “Để tôi quay lại chương trình thì trả bao nhiêu tiền?” Đạo diễn ngớ người: “5 triệu tệ.” Giây tiếp theo, tiếng thông báo tiền đã chuyển khoản vang lên: “Chuyển rồi đấy.” Đạo diễn: [?????] Ủa, không phải tôi nên trả tiền cát-xê cho cậu sao?
Boys Love
Đam Mỹ
Hiện đại
964
Cẩm Đường Chương 12
MÃ NÔ Chương 9: HẾT
THOÁT VAI Chương 15: HẾT