Tôi dùng một chút qu/an h/ệ, lặng lẽ lấy được báo cáo kiểm tra độ phù hợp tinh thần lực của Thẩm Tư Ngôn và Hứa Tri Ý. Nhìn con số "100%" nổi bật trên màn hình, lòng tôi không chút gợn sóng.
Quả nhiên đúng như những gì bình luận đã nói.
Sau đó, tôi sắp xếp luật sư soạn thảo một bản thỏa thuận ly hôn.
Tôi in báo cáo phù hợp ra, cùng với bản thỏa thuận đã ký tên và điểm chỉ, tất cả bỏ vào phong bì.
Suy nghĩ một chút, tôi rút thêm một tờ giấy ghi chú, viết xuống:
【Ly hôn đi, chúng ta không phù hợp.】
Không oán gi/ận, không trách móc, giọng điệu bình thản duy trì sự lịch thiệp của mình.
Tôi đặt phong bì ở vị trí dễ thấy nhất trên bàn trà phòng khách, rồi bắt đầu thu dọn hành lý.
Đồ đạc của tôi không nhiều, phần lớn là sách y học và tài liệu chuyên môn, quần áo chỉ mang theo vài bộ thường mặc.
Tôi kéo vali đi ra cửa, ngoái đầu nhìn lại nơi đã sống suốt 3 năm qua lần cuối.
Điện thoại vang lên, là từ bệ/nh viện gọi đến, có ca hội chẩn khẩn cấp.
“Tôi đến ngay.”
Cúp điện thoại, tôi mở cửa.
Ngoài trời nắng đẹp, hơi chói mắt.
Cuộc sống mới, bắt đầu thôi.
Những dòng bình luận vẫn lơ lửng trước mắt.
【Đi thật à? Sao nam phụ pháo hôi lại đi rồi?】
【Đúng đó, sao lại khác với cốt truyện thế này, pháo hôi đi dứt khoát quá, biểu cảm cũng bình tĩnh thật.】
【Đây là chuyện tốt mà. Không ai cản trở bé Tri Ý và Thượng tướng qua lại, tôi đã chuẩn bị tinh thần để hóng cơm chó rồi đây hi hi.】
Tôi chuyển đến một khách sạn gần bệ/nh viện quân đội, ổn định chỗ ở đơn giản.
Điện thoại yên tĩnh, Thẩm Tư Ngôn không gọi, cũng không nhắn tin.
Chắc là anh ấy đã thấy bản thỏa thuận ly hôn và đang làm thủ tục rồi.
Một vài bình luận tỏ ra vui mừng, một số khác lại cực kỳ bất mãn với lựa chọn của tôi.
【Không đúng, sao tên pháo hôi này không đi theo cốt truyện? Lẽ ra hắn phải ở nhà đ/ập phá đồ đạc, làm khó bé Tri Ý chứ!】
【Đúng vậy, đi dứt khoát thế này thì chúng ta xem cái gì? Thượng tướng và bé Tri Ý làm sao mà tăng tiến tình cảm được?】
【Chẳng lẽ cốt truyện bị sửa rồi? Không thể nào, không thể nào?】
Tôi phớt lờ những dòng bình luận đó, chuẩn bị nghỉ ngơi.
Ngày mai còn hai ca phẫu thuật, tôi cần giữ sức.
Thế nhưng sáng hôm sau, khi tôi còn chưa tỉnh, điện thoại đã rung liên hồi vì tin nhắn tới tấp.
Hơn 50 cuộc gọi nhỡ, tất cả đều từ Thẩm Tư Ngôn.
Còn có vài tin nhắn.
2 giờ sáng: 【Vợ à, em có ý gì? Chẳng lẽ anh không còn hiểu em rồi sao?】
3 giờ sáng: 【Thỏa thuận ly hôn? Ninh Nghiên, em đi/ên rồi à?】
5 giờ sáng: 【Em đang ở đâu?】
Giọng điệu mỗi lúc một nóng nảy.
Phản ứng này nằm ngoài dự đoán của tôi, phần bình luận cũng bùng n/ổ.
【Ơ? Thượng tướng có vẻ rất sốt sắng? Không nên như vậy chứ!】
【Chẳng phải anh ấy nên thở phào nhẹ nhõm sao? Thoát khỏi pháo hôi, có thể ở bên bé Tri Ý rồi.】
【Khoan đã, Thượng tướng không lẽ... thực sự quan tâm đến tên pháo hôi đó sao? Thế thì bé Tri Ý phải làm sao?!】
Tôi day day thái dương, gửi lại một tin nhắn.
【Điều khoản thỏa thuận không hài lòng có thể thương lượng lại.】
Tin nhắn vừa gửi đi chưa đầy 10 giây, điện thoại của Thẩm Tư Ngôn đã gọi tới.
Tôi vừa nhấn nghe, giọng nói nén gi/ận của anh đã ập đến.
“Ninh Nghiên, em bây giờ, lập tức, ngay lập tức về nhà cho anh.”
“Nhà?”
Giọng tôi bình thản.
“Thượng tướng Thẩm, chúng ta không còn qu/an h/ệ gì nữa. Nếu có ý kiến gì về bản thỏa thuận...”
“Ai nói với em là không còn qu/an h/ệ?”
Thẩm Tư Ngôn ngắt lời tôi, giọng điệu nóng nảy không giống vị Thượng tướng luôn bình tĩnh tự tại thường ngày.
“Bản báo cáo phù hợp q/uỷ quái đó là sao? Em lấy ở đâu ra?”
“Ng/uồn hợp pháp, báo cáo chân thực hiệu quả.”
Tôi dừng lại một chút, thản nhiên nói.
“Chúc mừng anh, đã tìm được định mệnh của đời mình.”
“Chúc mừng?”
Giọng Thẩm Tư Ngôn như rít qua kẽ răng.
“Ninh Nghiên, em có biết mình đang nói gì không?”
“Tất nhiên là biết. Độ phù hợp 100%, rất hiếm gặp. Anh nên trân trọng mối duyên khó có được này.”
Đầu dây bên kia rơi vào im lặng ch*t chóc.
Phần bình luận nhảy đi/ên cuồ/ng.
【Sao Thượng tướng có vẻ đang gi/ận vậy? Anh ấy phải vui mới đúng chứ!】
【Chẳng lẽ Thượng tướng Thẩm thực sự có tình cảm với pháo hôi? Nhưng trong nguyên tác đâu có viết thế này!】
【Cốt truyện có vấn đề rồi... Tôi hoảng quá.】
Một lúc lâu sau, Thẩm Tư Ngôn mới rít qua kẽ răng một câu: “Ninh Nghiên, em vội vàng đẩy anh cho người khác như vậy sao?”
“Đây là sự thật khách quan, không phải tôi đang làm mình làm mẩy.”
Tôi khẽ cười một tiếng.
“Thượng tướng Thẩm, anh cần một hướng đạo cấp S có thể phù hợp 100% với anh, chứ không phải một hướng đạo cấp B ngay cả việc sơ c/ứu cũng không thể làm cho anh.”
“Tôi không muốn trở thành hòn đ/á cản đường định mệnh của hai người. Hợp thì hợp, tan thì tan, tốt cho tất cả mọi người.”
“Hợp thì hợp, tan thì tan?”
Giọng anh nghe rất kỳ quái.