Không kịp vung ki/ếm, tôi nhanh chóng kết ấn, vỗ một chưởng.

“A…”

Âm thanh quen thuộc vang lên bên tai, là Tiêu Túc.

Tôi đột nhiên cảm thấy không đúng.

Trên ngọn núi này có một loại hoa, có thể khiến người ta sinh ra ảo giác.

Thời gian chúng tôi dề dà ở đây đã quá lâu, chắc hẳn đã bị khí đ/ộc nhập vào người.

Tôi cấp tốc niệm chú, lắc đầu rồi mới mở mắt.

Nào còn có tiểu q/uỷ gì nữa.

Ông già kia đã chạy xa, đang quay đầu nhe nanh cười với chúng tôi.

“Ông già, sức khá mạnh đó.”

Nói rồi, Tiêu Túc đi tới bắt tôi, tôi bèn cho một bạt tai trước.

Bàn tay tôi tê dại cả ra.

“Nhìn cho rõ, tôi là ai?”

Tiêu Túc ôm mặt, nhìn chằm chằm tôi.

“Đại sư Nhất Ngôn? Sao lại là cô?”

“Trúng kế rồi, chạy mau.”

Tôi kéo Tiêu Túc chạy một mạch xuống núi.

Chắc phải nói oan gia ngõ hẹp mất!

Chúng tôi lái xe rời đi không xa, đã nhìn thấy ông già kia đang hì hục chạy ở phía trước.

Tiêu Túc thò đầu ra ngoài, hô một tiếng.

“Này, ông già!”

Ông già xiêu vẹo một cái, quay đầu nhìn thấy là chúng tôi thì càng co cẳng chạy tiếp.

Chúng tôi cũng không vội, không nhanh không chậm lái xe theo sau ông ta.

Cho đến khi ông ta thật sự không chạy tiếp được nữa, ngồi xổm bên đường hít thở hồng hộc, chúng tôi mới dừng xe ở trước mặt ông ta.

“Còn chạy không?”

Tiêu Túc xuống xe, đưa cho ông ta một chai nước.

“Không chạy nữa, không chạy nữa, các người tha cho tôi đi!”

“Tha cho ông thì được, nói xem ông với người trong m/ộ kia có qu/an h/ệ gì.”

Ông già nghe đến lời này thì vội vàng xua tay.

“Không có qu/an h/ệ gì với tôi hết! Tôi chỉ đi ngang qua thôi, đó là vợ được Trần mặt rỗ ở thôn Trần Gia phía trước m/ua về, nghe nói do chạy trốn mà bị ch/ém ch*t.”

Mắt Tiêu Túc đỏ hoe, rít ra mấy chữ qua kẽ răng.

“Thôn Trần Gia ở đâu?”

“Ở ngay phía trước, cứ đi thẳng không quẹo là có thể nhìn thấy.”

Tiêu Túc không nói năng gì mà chui thẳng vào trong xe, giẫm chân ga vọt đi.

Đây đúng là tốc độ thời khắc sinh tử!

Trong gương chiếu hậu, tôi nhìn thấy ông già nhe hàm răng vàng chóe và cười nham hiểm.

“Anh trai, anh bình tĩnh đi, ông già kia không bình thường, trước tiên chúng ta vẫn nên tìm một nửa th* th/ể còn lại của Kỳ Kỳ mới quan trọng.”

Nghe đến đây, Tiêu Túc giẫm mạnh chân phanh, nếu không phải có dây an toàn đoán chừng tôi đã ngã sấp lên cửa kính xe rồi.

“Ý của cô là sao? Cái gì mà một nửa th* th/ể còn lại?”

Không sai, giống hệt như tôi tính.

Chúng tôi cách đã tìm được một nửa th* th/ể còn lại của Tiêu Kỳ ở trong con sông cách thôn Trần Gia 20 cây số.

Tôi và Tiêu Túc cùng nhau vớt những mảnh vụn th* th/ể của Tiêu Kỳ, gom góp vào một tấm vải vàng phủ đầy hình bát quái, lại thắp mấy ngọn nến đặt ở vị trí tương ứng.

Tiêu Túc đã khóc không thành tiếng, cơ thể to lớn cong lại, không ngừng r/un r/ẩy.

Tôi nhất thời không biết nên nói gì, chỉ biết vỗ lưng an ủi anh ta.

“Người ch*t không thể sống lại, điều quan trọng nhất hiện giờ là tìm Tiêu Kỳ trở về, hỏi rõ rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.”

Tiêu Túc qua quýt lau nước mắt trên mặt, nghẹn ngào nói không thành lời, chỉ gật mạnh đầu.

“Sắp đến giờ Tý rồi, lát nữa anh nghe theo chỉ thị của thôi, lớn tiếng gọi Tiêu Kỳ.”

Tôi nhẩm đếm giờ, đột nhiên có một luồng ánh sáng chói mắt tỏa ra cách đây không xa.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Lời sấm của ta chính là Thiên Mệnh.

Chương 6
Tôi có một cái miệng chim quạ - lời nguyền độc địa. Năm tám tuổi, bọn buôn người đánh gãy chân phải của tôi, tôi trừng mắt nhìn thẳng vào hắn: "Mày khiến tao què, tao khiến mày khuyết!" Ngay giây tiếp theo, ống thép từ chiếc xe tải lật nghiêng đâm xuyên thẳng đôi chân hắn. Mười hai tuổi, nhân viên viện bảo trợ cướp chiếc áo bông của tôi, tôi lạnh lùng buông lời: "Mày cướp hơi ấm của tao, tao tặng mày giá băng. Không sống qua đêm nay, băng giá sẽ là quan tài của mày!" Tối hôm đó, bà ta say rượu ngã trong kho lạnh, đông cứng thành tượng băng. Cho đến khi gia tộc Thần - nhà giàu nhất thành phố nhận tôi về. Tôi biết mình là quái vật, từ đó khép miệng làm kẻ câm. Nhưng chỉ về nhà được ba tháng. Trong tiệc sinh nhật anh trai, Thần Dao - đứa con nuôi bỗng lao tới nắm chặt tay tôi. Nó bất ngờ ngã ngửa ra sau, đập mạnh vào bụi hoa hồng gai góc, thét lên thảm thiết. Mẹ nghe tiếng hét chạy như bay tới nơi, nhìn thấy những vệt máu chi chít trên tay Thần Dao, lập tức tát tôi một cái. "Dao Dao bị rối loạn đông máu nghiêm trọng! Dù con có ghen tị đến mấy cũng không được giết nó!" Cha bước theo sau, mắt đỏ ngầu chỉ thẳng vào mặt tôi. "Chúng ta đã cố gắng bù đắp cho con, đó là cách con báo đáp gia đình sao? Ra sân quỳ! Bao giờ biết lỗi mới được đứng lên!" Tôi nghiến chặt hàm răng. Tốt lắm! Đã muốn tôi mở miệng nói, tôi sẽ chiều lòng các người! Tôi dán mắt vào đôi mắt Thần Dao, phát âm rõ ràng từng chữ...
Hiện đại
Gia Đình
Tình cảm
0