Bà nội hiện đang ở viện dưỡng lão. Mỗi ngày bà đều đ/á/nh mạt chược, khiêu vũ, sống rất vui vẻ. Tôi nói với bà rằng mình phải đi công tác để tu nghiệp độ một năm. Dù rất lưu luyến nhưng bà vẫn ủng hộ quyết định của tôi.
Từ viện dưỡng lão trở về, Tạ Cảnh Chi đưa tôi đến một nơi. Đó là một nhà máy ở vùng ngoại ô.
Tôi thắc mắc hỏi: "Chúng ta đến đây làm gì?"
Anh đẩy cửa ra, nắm ch/ặt tay tôi: "Vào trong sẽ biết."
Cánh cửa vừa mở, tôi đã thấy hai người đàn ông bị trói ch/ặt trên ghế, miệng không ngừng ch/ửi bới tục tĩu. Vừa thấy Tạ Cảnh Chi tiến lại gần, cả hai đồng loạt im bặt. Tạ Cảnh Chi chẳng nói chẳng rằng, bồi cho mỗi tên một đạp, "Mấy hôm trước ở bữa tiệc, bọn mày đã nói gì về Du Trăn?"
Hai kẻ đó giả ngây giả ngô. Tạ Cảnh Chi t/át cho mỗi đứa một cái, thong dong nói: "Công ty nhà bọn mày, tao chỉ cần nhấc chân một cái là ngh/iền n/át được ngay."
Hai tên đó bắt đầu van xin rối rít.
"Tạ thiếu gia, chúng tôi sai rồi!"
"Chúng tôi tội đáng muôn ch*t, không nên dòm ngó người của anh!"
Tạ Cảnh Chi dắt tôi lại gần, "Bé cưng, chịu uất ức lớn như vậy sao không nói với anh?"
"Anh đã bảo rồi, đã là người của anh thì không cần sợ đắc tội với ai." Bàn tay anh phủ lên mu bàn tay tôi, dẫn dắt tôi cầm lấy một con d/ao nhỏ, rạ/ch nhẹ lên mặt mỗi tên một nhát.
Tạ Cảnh Chi vứt con d/ao đi, cảnh cáo: "Sau này quản cái miệng cho tốt vào!"
Hai tên đó sợ đến mức mồ hôi vã ra như tắm, gật đầu lia lịa. Anh nhận lấy khăn giấy ướt từ trợ lý, nhẹ nhàng lau sạch tay cho tôi.
Từ nhà máy trở về nhà, tim tôi vẫn đ/ập rất nhanh. Tạ Cảnh Chi đối với một "vật nuôi" như tôi còn tốt đến nhường này, thì chẳng biết anh sẽ chiều chuộng Khương Nam đến mức nào nữa. Tôi ép mình không được nghĩ ngợi quá nhiều. Con người không nên tham cầu những thứ vốn chẳng thuộc về mình.
Sau khi sắp xếp xong xuôi tất cả, lòng tôi trống hoắc. Ba năm qua cứ coi như một giấc mộng đẹp đi. Bây giờ, đã đến lúc phải tỉnh giấc rồi.
Tạ Cảnh Chi vừa trước chân ra khỏi cửa đi làm, chân sau tôi đã ngồi lên xe ra sân bay. Trên bàn để lại một mẩu giấy nhỏ:【Tạ Cảnh Chi, cảm ơn anh vì ba năm qua!】
【Em muốn kết thúc mối qu/an h/ệ bao nuôi giữa chúng ta.】
【Chúc anh hạnh phúc!】
Để anh không tìm được mình, tôi bay nối chuyến, rồi lại ngồi tàu cao tốc, sau đó là xe khách đường dài. Xuống xe khách, tôi lại ngồi xe ba bánh của những người không yêu cầu đăng ký căn cước.
Tôi biết có lẽ mình đã đa nghi quá mức, nhưng vì đứa con trong bụng, tôi không dám đ/á/nh cược.
Tôi an ổn ở lại một thị trấn nhỏ. Bạn tôi, Đại Hải, là bạn cùng bàn hồi cấp Ba. Cậu ấy cũng là một trong số ít những người biết tôi là người song tính. Cậu ấy nhìn cái bụng tôi, chân mày nhíu ch/ặt lại thành một cục, "Trong này thực sự có một em bé sao?"
Tôi gật đầu. Cậu ấy giơ ngón tay cái về phía tôi: "Du Trăn, cậu cừ thật đấy!"
"Tôi sắp được làm cha đỡ đầu rồi!"
Tôi mỉm cười an lòng. Hóa ra đây lại là một chuyện "cừ khôi" sao?
Nhịp sống ở thị trấn nhỏ rất chậm. Tôi vẫn giữ thói quen mở tin tức tài chính của thành phố Vân lên xem mỗi ngày. Tạ Cảnh Chi rất ít khi xuất hiện. Anh có vẻ g/ầy đi nhiều. Tôi thấy anh và Khương Nam cùng tham gia lễ khởi công của một tòa nhà lớn. Hai người họ mặc vest đứng cạnh nhau trông vô cùng xứng đôi.
Chắc là ngày vui cũng sắp cận kề rồi nhỉ?
Thế nên khi tôi và Đại Hải xách đồ từ siêu thị bước ra mà nhìn thấy Tạ Cảnh Chi, tôi cứ ngỡ mình nhìn lầm.
Tôi chớp chớp mắt. Tạ Cảnh Chi trông có vẻ phong trần mệt mỏi. Anh bước nhanh tới, nắm ch/ặt lấy cổ tay tôi, lực rất mạnh. Anh gầm nhẹ: "Du Trăn, em có ý gì đây?"
Tôi hoàn h/ồn, khẽ khàng giải thích: "Trong giấy em đã viết rất rõ rồi."
"Hồi đó chúng ta không ký hợp đồng, anh nói khi nào em muốn kết thúc mối qu/an h/ệ này đều được."
Anh bật cười vì gi/ận, ánh mắt âm u, nghiến răng nghiến lợi nói: "Ba năm qua em thực sự nghĩ chúng ta chỉ là qu/an h/ệ bao nuôi sao?"
"Có gã kim chủ nào đối với vật nuôi mà cầu gì được nấy, cưng chiều hết mực như vậy không?"
"Em thì giỏi rồi, chẳng nói chẳng rằng đã bỏ đi. Còn chúc tôi hạnh phúc, em thật lòng mong tôi hạnh phúc bên người khác sao?"
Anh hỏi quá nhiều, tôi chỉ trả lời câu cuối cùng: "Tất nhiên là thật lòng rồi. Ba năm qua anh đã giúp đỡ em rất nhiều."
Tạ Cảnh Chi lộ rõ vẻ thất vọng, "Du Trăn, em coi tôi là cái gì?"
"Kim chủ ạ."
Tạ Cảnh Chi cười nhạt một tiếng, buông tay tôi ra. Anh chỉ vào Đại Hải, hỏi: "Thằng này là ai?"
Cùng với số tháng ngày một tăng lên, bụng tôi sắp không giấu nổi nữa rồi. Tôi không muốn Tạ Cảnh Chi tìm đến mình thêm nữa, thế là tôi đành nói dối, cúi đầu bảo: "Bạn trai em."
Trong mắt Tạ Cảnh Chi cuộn lên một cơn bão tố, như thể phong ba bão táp sắp ập xuống đến nơi, "Du Trăn, em khá lắm!"
"Coi tôi là kim chủ, ki/ếm đủ tiền rồi, giờ bắt đầu đi tìm ki/ếm tình yêu chân chính sao?"
Tôi dùng sự im lặng để ngầm thừa nhận.
Trở về căn phòng thuê, Đại Hải vỗ vỗ ng/ực đầy vẻ vừa thoát ch*t, "Vừa nãy ánh mắt anh ta nhìn tôi, tôi cứ tưởng anh ta sắp đ/á/nh tôi tới nơi rồi."