---

Đại hội luận bàn võ đạo của học viện Xích Diễm, thông thường mà nói, phần lớn đều là cấp B, hoặc phải từ cấp B trở lên mới tham gia.

Tất nhiên, lính đá/nh thuê cấp D cũng không bị hạn chế, nhưng cơ hồ tất cả lính đá/nh thuê cấp D, cũng sẽ không tự chuốc lấy nh/ục nh/ã.

Chung quanh, lính đá/nh thuê đông đảo.

Trong đó một số vị lính đá/nh thuê, sau khi nhìn thấy Diệp Oản Oản ra sân, đồng loạt mở to cặp mắt.

Mấy ngày trước đây, Diệp Oản Oản một thân một mình hoàn thành hai nhiệm vụ cấp A, không ít học viên khác tận mắt nhìn thấy. Nhưng số lượng lính đá/nh thuê tại học viện Xích Diễm quá nhiều, phần lớn cũng không biết chuyện này, chỉ nhận định rằng một cô nàng học viên cấp D quá mức vô tri, dám can đảm tham gia loại tỷ thí luận bàn võ đạo này.

...

Giờ phút này, khu khách quý, Kỷ Tu Nhiễm ngồi ở bên cạnh Cung lão, bất ngờ cùng mở miệng tán gẫu với ông. Mà ánh mắt Tu La Chủ bên cạnh Lôi Hạ, lại một khắc không rời, nhìn chằm chằm vào bên dưới, chính là hình ảnh Diệp Oản Oản đang bước lên lôi đài.

Rất nhanh, Diệp Oản Oản đã vào vị trí thi đấu.

"Số 11 Lý Hạc, lính đá/nh thuê cấp C."

Nam nhân liếc nhìn Diệp Oản Oản một cái, khóe miệng nhẽ nhếch lên đầy kh/inh thường.

Vận khí của mình có phần cũng cũng quá tốt rồi đi! Toàn bộ học viện Xích Diễm, phỏng chừng cũng chỉ có một vị lính đá/nh thuê cấp D này tham gia Đại hội giao lưu luận bàn năm nay! Vậy mà mình có thể gặp được, hí hí, vậy khác nào được tặng không điểm thưởng rồi!

"Số 8, Diệp Oản Oản, lính đá/nh thuê cấp D." Diệp Oản Oản đáp lại gã ta.

"Ha ha, một lính đá/nh thuê cấp D như cô, lại có thể có dũng khí tới tham gia Đại hội giao lưu luận bàn lần này, can đảm lắm! Bất quá, cô yên tâm đi, tôi sẽ hạ thủ lưu tình."

Nam nhân ha ha cười một tiếng, nói xong, bước tới một bước, trong nháy mắt chạy như bay về phía Diệp Oản Oản.

Loại lính đá/nh thuê cấp C này, ở bên trong học viện Xích Diễm, dĩ nhiên là mạnh hơn so với lính đá/nh thuê cấp D. Nhưng về bản chất cũng không có gì khác nhau, dù sao cũng chỉ hơn kém nhau có một cấp bậc.

Diệp Oản Oản hít sâu một hơi, trong phút chốc, đem tất cả tâm tư thu liễm lại.

Hết thảy cảnh tượng trong cái thế giới này, ở trong mắt Diệp Oản Oản, toàn bộ phảng phất như chậm lại.

Ngày trước, thời điểm tại Tư gia Hoa quốc, Diệp Oản Oản đã có sẵn loại năng lực này. Khi đó Diệp Oản Oản còn cho rằng chính mình kỳ tài võ đạo. T ruyen F ull . Vn Nhưng mà từ tình huống hiện tại mà xem, đây chính là năng lực của chính mình, Nhiếp Vô Ưu, trước khi bị trải qua Ký Ức Bao Trùm.

Theo người ngoài, Diệp Oản Oản cứ y như một bức tượng đứng ở một góc lôi đài. Nàng đứng lẳng lặng, không có chút cử động nào. Trong khi đó số 11 Lý Hạc kia thì ngược lại, tốc độ cực nhanh, tấn công Diệp Oản Oản.

"Cô nàng lính đá/nh thuê cấp D kia, không phải là bị dọa sợ rồi đấy chứ?"

Trong đám người, một vị lính đá/nh thuê thuận miệng nói một câu, bốn phía không ít người cười rộ.

"Ầm!"

Một tiếng vang thật lớn truyền khắp toàn trường.

Trong ánh mắt đầy quái dị của mọi người, lính đá/nh thuê số 11 Lý Hạc, còn chưa kịp hiểu đã xảy ra chuyện gì đã…tạch. Hắn vừa tới bên người Diệp Oản Oản, đá/nh ra một quyền, vậy mà Diệp Oản Oản trước đó không nhúc nhích, đã trong nháy mắt bắt lấy cánh tay hắn, đầy th/ô b/ạo và nghiền ép đem hắn từ trên lôi đài ném ra ngoài.

"Số 11 Lý Hạc rơi xuống lôi đài, số 8 Diệp Oản Oản thắng!"

Cơ hồ trong nháy mắt, trọng tài đứng dậy, tuyên bố với mọi người kết quả.

"Tôi không phục!"

Lý Hạc xoa xoa cái mông, thần sắc cứ y như vừa mới ăn c*t xong, nhìn chằm chằm Diệp Oản Oản. Một nam tử hán b/éo tốt như mình, lại có thể bị một cô gái, lại còn chỉ là cấp D, ném thẳng xuống lôi đài.

Mà mình nặng tới 85 – 90 kg lận đó! Không lẽ bấy lâu nay vỗ b/éo cho thân hình này thực chỉ để “nuôi lấy phân” thôi hay sao?

"Xem như cô lợi hại, lại có thể cố ý đứng yên bất động, làm cho tôi mất cảnh giác..." Lý Hạc chỉ vào Diệp Oản Oản, vô cùng đ/au thương. Hu hu, lật thuyền trong mương cạn rồi!

Cô ả lính đá/nh thuê cấp D đáng gh/ét này! À mà thôi…cũng do mình bất cẩn sơ suất trước mà!

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Ngọc vỡ từ biệt tuyết, nàng đã nhập sơn hà

Chương 7
Biên ải đại thắng, nữ tướng quân Lục Ninh Hi khải hoàn trở về, lại bị muội muội tính kế, cùng thần y Thẩm Thanh Chu liên thủ giăng bẫy: đoạn chân, ô danh, đoạt quyền, ba năm dịu dàng vốn dĩ chỉ là một màn lừa dối. Khi nàng phát hiện ra chân tướng về hài nhi trong bụng cùng cái chết oan khuất của phụ huynh, một cuộc báo thù lấy tính mạng làm quân cờ chính thức bắt đầu. Tiểu thuyết cổ đại ngược luyến, cốt truyện đảo ngược, kết cục chấn động.
7
2 Bệnh Cũ Chương 13
3 Anh Lạc Chương 7

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Gửi Chàng Trai Nhỏ Thân Mến Của Tôi

Chương 10
Tôi đã thầm thích cậu em trai với tính cách cổ hủ của cô bạn thân nhiều năm rồi. Để "cưa sừng làm nghé", mỗi lần gặp Giang Hành, tôi đều trang điểm theo phong cách trong trẻo "hack tuổi" và mặc những bộ đồ rực rỡ. Nhưng cậu ấy trước sau vẫn chẳng hề dao động. Cho đến tận bữa tiệc độc thân trước ngày cưới của cô bạn thân. Tôi để kiểu tóc xoăn lượn sóng chuẩn "gái đểu", diện váy ôm sát hông, quần tất đen cùng giày cao gót đế đỏ, hoàn toàn bung xõa bản thân. Tàn tiệc, tôi đưa cô bạn thân đang say khướt về nhà. Cửa vừa mở, tôi và Giang Hành bốn mắt nhìn nhau. Hình tượng "chị gái ngọt ngào" tôi cất công ngụy trang trước mặt cậu ấy bao năm qua, ngay lập tức vỡ vụn không còn một mảnh. Tôi chột dạ quay người định chuồn. Thế nhưng, một Giang Hành luôn lạnh lùng, thủ lễ lại đưa tay chặn cửa: "Trễ thế này rồi, hay là chị Khinh Chu ở lại qua đêm đi?"
Hiện đại
Ngôn Tình
Ngọt Ngào
0