Nghiêm Thành ôm ch/ặt lấy thân thể thiếu niên, vuốt ve làn da nhẵn nhụi, mềm mại. Cảm xúc tốt đẹp đến mức anh đồng ý bỏ qua giới tính của người trong lòng. Miệng không ngừng hôn hít lên mỗi tấc da của cậu. Mái tóc mượt mà trong tay thơm mùi của nắng, cả cơ thể ngon miệng đầy mùi hương quen thuộc. Nụ hôn dời dần lên gương mặt mờ ảo, anh cố gắng lần mò đến môi cậu, nhưng vẫn là bị từ chối. Nghiêm Thành có chút ai oán, liền trách yêu
“Bé yêu mỗi lần xuất hiện trong mơ của tôi đều từ chối hôn tôi, tại sao thế?”
“Vì anh là đồ ngốc!”
Nói rồi cậu thiếu niên liền nắm lấy cậu nhỏ của Nghiêm Thành, thuần thục xoa bóp khiến anh thỏa mãn tột độ, chìm đắm trong cơn mê đầy sắc tình này. Cho đến khi xuất ra, Nghiêm Thành đã đổ gục hoàn toàn trên người cậu thiếu niên. Miệng không ngừng nói
“Thích em quá đi mất!”
Tiếng chuông báo thức đầu giường reo ầm ĩ, Nghiêm Thành bực bội lăn lộn trong chăn, cái đầu đ/au nhức khiến gương mặt rám nắng nhăn lại khó chịu. Anh vươn tay ấn tắt báo thức, đảo mắt nhìn phòng ngủ của bản thân. Chỉ có mình anh trên giường, thế nhưng trên bệ cửa sổ, Quả Cam đang nằm lim dim phơi nắng sớm, trong thoải mái vô cùng. Nhìn những hạt bụi li ti lơ lửng trong không khí dưới nắng, vấn vương lên bộ lông óng mượt của bé mèo, chiếc râu mèo rung rung theo nhịp, cái mũi hồng ẩm ướt đáng yêu đều khiến Nghiêm Thành bỗng cảm thấy cơn đ/au dịu lại một chút.
Anh ngồi dậy, cởi chiếc áo đầy mùi rư/ợu của bản thân ra, nhìn đũng quần hai màu khác biệt, anh lại như đã quen mà không hề x/ấu hổ chút nào, ung dung cởi hết rồi vào phòng tắm rửa. Chiếc mèo đang yên bình hưởng nắng nhìn chăm chú vào anh, rồi quay lại sưởi nắng khi anh đã vào phòng tắm.
Nghiêm Thành nghiêm túc giặt quần áo của mình, sau khi tắm rửa sạch sẽ liền đi ra phơi đồ. Mang chiếc quần bò nâu xám, anh để trần quay lại phòng ngủ, bế chú mèo cam của mình lên ôm vào lòng. Quả Cam cũng rất hiểu chuyện mà tựa vào bờ ng/ực săn chắc của anh. Làn da nâu khỏe khoắn lại hòa hợp với màu lông cam nhạt một cách kì lạ. Bé mèo li /ếm lên làn da đầy hương sữa tắm ấy, măng rô trên lưỡi mèo khiến Nghiêm Thành thích thú, liền hôn vài cái lên đầu Quả Cam, nhỏ giọng tâm sự
“Cậu ấy hôm qua lại tới rồi, tiếc là vẫn như cũ, chẳng nhìn được rõ ràng, anh nhớ người ta quá phải làm sao đây”
“Meo!”
“Mùi của nhóc giống em ấy thật đấy!”
Quả Cam đột nhiên từ người anh phóng lại bệ cửa sổ, đôi mắt màu xanh ngọc bích có vẻ chột dạ, meo meo vài tiếng nhỏ xíu liền chạy mất hút. Nghiêm Thành tưởng mình vừa rồi ôm quá ch/ặt, liền nhanh chóng xin lỗi. Nhưng lòng anh vẫn cảm thấy, mùi thơm đó, giống thật!