Thỏ Tinh Trúng Thưởng

Chương 14

15/07/2026 14:46

À đúng rồi.

Năm nay tôi vừa thành niên theo cả tuổi yêu thú lẫn loài người.

Vì chưa từng trải qua nên đây là lần đầu.

Tôi h/oảng s/ợ nhắn tiếp:

【Em nên làm gì bây giờ?】

【Ôm ấp, gần gũi, ở cạnh người em muốn.】

Mặt tôi đỏ bừng.

Nhưng tôi là trai thẳng mà!

Lăn qua lộn lại mười lăm phút, tôi bật dậy, nhảy xuống giường Chu Cẩn Ngôn.

Tôi đứng nhìn anh trong bóng tối.

Chu Cẩn Ngôn hình như cảm nhận được.

“Em làm gì đó?”

Tôi hít sâu, nhào tới.

“Em… em gặp á/c mộng.”

Chu Cẩn Ngôn im lặng nhìn tôi, ánh mắt sâu lại.

Cuối cùng, anh thở dài, kéo mền ra.

“Lên giường.”

“Dạ~”

Nhưng đời không như mơ.

Chu Cẩn Ngôn cực kỳ cảnh giác.

Anh bắt tôi mang gối và mền của mình qua.

Trên chiếc giường ký túc xá ọp ẹp, anh phân ranh giới nằm rất rõ.

Nhưng tôi là trai thẳng mà???

Chỉ là… vô tình tới tuổi trưởng thành thôi!

Tôi nằm lăn qua lộn lại.

Trong mùi cỏ quen thuộc, người tôi ngứa râm ran, đầu óc lơ mơ.

Tôi vừa xoay người thì bị một bàn tay vỗ nhẹ.

“Sao vậy?”

“Em khó chịu…”

Chu Cẩn Ngôn không nói gì, đưa tay sờ trán tôi.

Không chỉ trán, cả người tôi đều nóng.

Thấy áo tôi ướt mồ hôi, anh định đứng dậy tìm đồ cho tôi thay.

Nhưng tôi bứt rứt, liền dựa vào tay anh dụi dụi.

“Bé Tô, đuôi em lộ rồi.”

“Anh có muốn… sờ không?”

Tôi mơ màng hỏi.

Cơ thể vô thức níu tay anh, kéo về phía cái đuôi.

“Muốn anh sờ?”

Tôi gật đầu, h/ận không thể biến về hình thỏ cho anh sờ hết người mình.

Thơm quá, dễ chịu quá.

Trong cơn phê, tôi nghe Chu Cẩn Ngôn cười nhẹ, xoa đầu tôi.

“Đừng tin người quá, anh không phải người tốt đâu.”

“Hu hu, anh là người tốt mà!”

Tôi nóng đến bật khóc, khóc như heo kêu.

Chu Cẩn Ngôn không để tôi sờ thêm, liền quấn tôi như bánh tét, rồi cho tôi uống một ít nước ấm, sau đó vỗ vỗ cho tôi dựa vào ngựk anh.

Tôi gi/ận dữ trừng mắt, há miệng tính cắn một phát.

Nhưng mệt quá, liền ngủ quên.

Trong mơ, tôi quấn Chu Cẩn Ngôn thành bánh cuốn, há miệng một phát ăn sạch anh ấy.

Sau đó ngộ đạo, biến thành tiên thỏ, ha ha ha~

Ngày nào cũng được ăn cỏ do con cháu Chu Cẩn Ngôn dâng cho.

Tôi lại đội mồ tỉnh dậy.

Kỳ phát tình không còn nghiêm trọng như hôm qua nữa.

Anh Kiều Thanh đã nói cho tôi biết rồi.

Lạch cạch — cửa mở.

Chu Cẩn Ngôn bước vào, tay còn cầm một phần cháo.

Tôi nín thin, lùi vào góc giường.

Ký ức đêm qua tôi vẫn còn nhớ!

Anh ấy thấy vậy, nhếch miệng:

“Hôm qua bạo lắm mà, bạn thỏ.”

Mặt tôi đỏ bừng vì x/ấu hổ, lặng lẽ ngước lên nhìn anh.

Ánh mắt giao nhau.

Chu Cẩn Ngôn lặp lại câu hôm qua:

“Đuôi em lộ rồi.”

Thì còn giấu gì nữa, anh biết hết rồi mà.

Tôi trừng mắt nhìn.

Chu Cẩn Ngôn lại cười.

“May mà hôm qua nhóm Đại Mạnh đi đấu bóng liên trường. Không thì em…”

Biết rồi.

Thành thỏ bảy món chứ gì!

Đồ tồi!!!

Tôi hít sâu một hơi:

“Anh biết bao lâu rồi ạ?”

“Hôm qua.”

Rất tốt.

Giờ nên gi*t người diệt khẩu rồi giấu x/ác ở đâu.

Tôi mím môi, nhìn chằm chằm Chu Cẩn Ngôn.

đá/nh không lại.

Tim đ/ập thình thịch.

Không biết làm gì.

“Em muốn kể cho anh chưa?”

“Em… em là thỏ yêu. Anh… anh đừng ăn em, cũng đừng giao em cho phòng thí nghiệm…”

“Em là thỏ tốt, em chưa ăn ai bao giờ cả!”

“Hu oa!”

Chu Cẩn Ngôn vội lấy khăn giấy đưa cho tôi.

Tai thỏ không kiểm soát được, cũng lộ ra.

Uy nghiêm thỏ bay sạch.

Oa oa oa!

Tôi âm thầm lên kế hoạch bỏ trốn trong ngày.

Chắc đọc được suy nghĩ của tôi, Chu Cẩn Ngôn cười nhẹ, ấn đầu tôi một cái.

“Ngốc nghếch, anh sẽ không làm vậy.”

“Thỏ đại nhân cũng biết phát sốt à?”

Chu Cẩn Ngôn đưa cháo cho tôi.

Tôi ngại ngùng lau mặt rồi ăn.

Vừa ăn vừa đáp:

“Em không phải sốt… em… em trưởng thành!”

Dù biểu hiện vậy, nhưng tôi hơi đỉnh đấy.

Là chú thỏ ở hình người hoàn hảo nhất đó!

“Ồ, vậy em có biến thành thỏ không?”

“Có lẽ… có ạ.”

Tôi ủ rũ trả lời.

Dù sao tôi cũng chưa có bạn đời, nên không có ai giúp “an ủi”.

Chỉ có thể dựa vào Chu Cẩn Ngôn.

Tôi lén nhìn sắc mặt anh.

Hình như… không gh/ét.

“Vậy em tin anh chứ?”

“Có lẽ… có ạ.”

“Vậy thì nghe lời một chút, không anh làm th!t em.”

Tôi nghe xong, tai thỏ gi/ật gi/ật…

Hay là không nên tin?

Một giờ một phút sáng.

Tôi mở mắt lần nữa, trời đã sáng.

Bịch nước truyền giữ sức cũng gần hết.

Mọi người trong ký túc vẫn ngủ.

Tôi lén mở cửa đi ra ngoài.

Hoặc đi tìm Chu Cẩn Ngôn.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

NPC Ngốc Nghếch Dựa Vào Nhan Sắc Làm Giàu Trong Thế Giới Vô Hạn Lưu

Chương 12
Tôi là một NPC thuộc kiểu "mê hoặc" trong thế giới vô hạn lưu. Hệ thống ban cho tôi một gương mặt đẹp đến mức khuynh quốc khuynh thành, còn công việc là làm "mồi nhử". Nói đơn giản thì chính là dựa vào nhan sắc để lừa người chơi đi lạc vào đường chết. Tôi làm rất tốt. Tốt đến mức thức tỉnh ý thức bản thân, bắt đầu lén kiếm điểm tích lũy cho mình, lừa lấy đạo cụ, cuộc sống còn sung sướng hơn cả người chơi. Sau khi thức tỉnh, tôi phát hiện mình sẽ bị một người chơi cấp S mang mật danh "Phán Quan" xóa sổ. Dữ liệu bị nghiền nát hoàn toàn, đến cả tư cách đầu thai cũng không có. Thế là tôi ngoan ngoãn làm một NPC đúng bổn phận. Vậy mà Phán Quan lại kéo tôi vào một con hẻm vắng, hôn tôi hết lần này đến lần khác. "Em thay đổi rồi. Là muốn tôi nương tay tha mạng cho em, hay lại đang dùng mấy chiêu quyến rũ đó với tôi?" "Tôi thừa nhận, em đúng là rất biết mê hoặc lòng người. Vậy nên, đừng đi tìm người khác nữa. Chỉ quyến rũ mình tôi thôi, được không?" Quyến rũ á? Tôi... Có biết đâu!
230
4 Sen Vàng Song Sinh Chương 9
6 Thai Nhi Giấy Chương 10
8 Thần Phục Chương 6

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

TÔI XEM CẬU ẤY LÀ ANH EM TỐT, CẬU ẤY LẠI MUỐN HÔN TÔI

12
Tôi và Từ Lăng Nhiên đã làm bạn suốt mười bốn năm. Từ mẫu giáo đến cấp ba, chúng tôi gần như hình với bóng, thân thiết như anh em ruột. Tôi cứ nghĩ, chúng tôi sẽ là bạn tốt cả đời. Khi đó, khái niệm “cả đời” trong đầu tôi rất đơn giản. Đơn giản đến mức chỉ cần mỗi sáng có thể cùng Từ Lăng Nhiên đi học, tan học cùng về nhà, cuối tuần cùng làm bài tập, rảnh rỗi thì cãi nhau vài câu vô nghĩa, tôi đã cảm thấy như vậy chính là mãi mãi. Tôi chưa từng nghiêm túc nghĩ tới chuyện một ngày nào đó giữa chúng tôi sẽ xuất hiện thứ gì khác ngoài tình bạn. Càng không nghĩ tới, thứ phá vỡ tất cả lại là một con số kỳ quái trên đầu cậu ấy. Cho đến một ngày, cậu ấy cõng tôi về nhà, tôi phát hiện trên đỉnh đầu cậu ấy đột nhiên xuất hiện một con số: 99. Trước con số ấy còn có một hàng chữ nhỏ màu đen. Mức ham muốn hiện tại đối với Tô Lịch Khê. Ham muốn? Hai chữ ấy giống như một viên đá bị ném thẳng vào đầu tôi. Tôi chấn động. Tôi nghi hoặc. Tôi không hiểu. Trong trí nhớ của tôi, Từ Lăng Nhiên vẫn luôn là một người rất sạch sẽ, rất lạnh nhạt, giống như dù cả thế giới có ồn ào đến đâu cũng không thể khiến cậu ấy nhíu mày thêm một chút. Một người như vậy, trên đầu lại hiện ra bốn chữ “mức ham muốn”.
Boys Love
Hiện đại
0