Đôi mắt âm dương

Chương 14

10/05/2024 10:24

Tôi cúi đầu lạy ba lạy với hai vị chân nhân: “Cảm tạ ơn c/ứu mạng của đạo trưởng.”

Sau đó lại lạy Thanh Hư Tử ba lạy: “Thành khẩn xin chân nhân thu nhận ta làm đồ đệ.”

Thanh Hư Tử nói: “Ngươi phải nghĩ kĩ, vào môn đạo của ta, sau này gặp phải điều nguy hiểm hay sinh ly tử biệt, sẽ không giống ngày hôm nay.

Tuy trời sinh ngươi có mắt âm dương, nhưng ta cũng có cách để che mắt lại, để về sau ngươi sẽ có cuộc sống giống người bình thường.”

Tôi quỳ gối liên tục, chỉ nói: “Lòng ta đã quyết. Dù sau này có ch*t trong tay yêu m/a q/uỷ quái, cũng sẽ không vô năng như hôm nay, chỉ biết trơ mắt nhìn những thứ mình trân trọng mất đi.”

Thanh Hư Tử vuốt râu, nói tiếp: “Bốn chú chó của ngươi bẩm sinh đã tinh quái. Nếu ngươi muốn vào môn đạo của ta thì không được mang chúng vào, đây là quy định của môn đạo.”

Tôi sửng sốt.

Tôi nhìn sang những chú chó và đưa ra quyết định ngay lập tức.

“Chúng là con của ân nhân, ta sẽ không bao giờ bỏ rơi chúng. Nếu vì lý do như vậy mà môn đạo không nhận ta, ta sẽ đi lạy Phật tổ, bái vu sư, trời đất bao la, thiếu gì chỗ để ta học hỏi.”

Thanh Hư Tử cười lớn: “Thôi được rồi, từ giờ trở đi ngươi sẽ là đồ đệ thứ ba của ta, đạo hiệu là Xung Diễn. Tên ở thế tục của ngươi thì cứ gọi như cũ, hôm nay dừng ở đây.”

Tôi vui mừng khôn xiết, vội vàng nói: “Đa tạ sư phụ.”

...

Tái bút:

Tôi đưa đàn chó và hai tượng đ/á chuyển về sơn môn.

Đương nhiên là một mình tôi không chuyển được rồi, việc này phải cảm ơn tay áo càn khôn của sư phụ.

Sư huynh và sư tỷ cực kỳ thích bốn chú chó.

Đặc biệt là sư tỷ, tỷ ấy rất kiên nhẫn, có thể dạy cho chúng ăn sáu lần một ngày, điều đó khiến tôi rất ngại.

Vì chó là loài tinh quái, sư phụ nói rằng có thể cho chúng ăn Đế Lưu tương.

Đây là vầng trăng sáu năm có một lần, sư phụ không chớp mắt đổ đầy bể nước lớn.

Thỉnh thoảng tôi lại đến kể chuyện về những chú chó con cho hai tượng đ/á đặt trước sơn môn.

Sư phụ bảo đ/á có thể thành tinh, hoặc đó là vật liệu trời ban, hoặc là cơ hội đặc biệt.

Có lẽ hai tượng đ/á đó nhận được nhân khí vì canh giữ cửa trong thời gian dài, mượn thần vận của chó đen mới có tinh linh.

Nếu thỉnh thoảng tôi mượn nhân khí từ chúng, có thể sẽ có một bước chuyển biến tốt hơn.

Tôi sờ lên móng và vết nứt của chúng, quyết tâm tu bổ hai tượng đ/á.

Nếu có ngày gặp lại, mong rằng chúng sẽ có hình dạng hoàn hảo và không bị tổn hại.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Bị Hủy Hôn Tôi Hẹn Hò Với Bạch Nguyệt Quang Của Hôn Phu

Chương 28
Ngày hủy hôn, tôi tìm đến Beta – “bạch nguyệt quang” trong lòng vị hôn phu của tôi. Beta toàn thân đầy vết thương, đứng giữa võ đài quyết đấu. Trong lòng tôi khẽ rung động, vung tiền gọi dừng trận đấu: “Nếu anh thiếu tiền, có muốn làm việc cho tôi không?” Về sau, Beta trở thành vệ sĩ trung thành nhất của tôi, quỳ xuống trước mặt tôi để mang giày. Thế nhưng vị hôn phu lại cho rằng đó là sự sỉ nhục, tìm đến tận cửa. Dưới áp chế của pheromone Alpha đầy bạo ngược, tôi gần như ngất đi. Không ngờ Beta lại ôm tôi vào lòng, pheromone còn mạnh mẽ hơn bao trùm lấy tôi: “Thiếu gia chỉ là ban thưởng cho tôi thôi, anh thì hiểu cái gì?” Nhưng mà… Beta thì làm sao có pheromone được?
14.37 K
2 Quỷ Đào Hoa Chương 10

Mới cập nhật

Xem thêm