Một, Hai, Ba Người Gỗ

Chương 12

28/05/2026 01:45

[Tên đi/ên! Tôi thấy cậu mới chính là nhân vật phản diện của thế giới này! Lại dám đòi đồng quy vu tận với cả thế giới!]

Khoảnh khắc vị bác sĩ kia từ phòng phẫu thuật đi ra, tôi đã biết.

Nhân vật chính thực sự của thế giới này là Giang Tự. Nên nếu Giang Tự không còn thì thế giới phó bản này cũng sẽ sụp đổ theo.

Trò đe dọa kết hợp với dụ dỗ ngon ngọt này, tôi từ trước đến nay dùng luôn rất thuận tay.

[Kẻ đi/ên... Tên đi/ên nhà cậu... cậu thắng rồi!]

Giọng nói lạnh lẽo của hệ thống dần trôi xa, lúc này bên tai tôi đột ngột vang lên hai chất giọng quen thuộc.

Họ đang thì thầm to nhỏ, cứ như sợ sẽ đá/nh thức tôi vậy.

"Bố ơi, ba là đồ con sâu lười."

Giọng Giang Tự trầm thấp, nhưng lại xen lẫn ý cười: "Cứ để ba ngủ thêm một lúc nữa đi."

Tôi từ từ mở mắt ra.

Ánh nắng chói chang khiến tôi trong thoáng chốc có hơi đờ đẫn, mông lung nhìn ngắm hai bố con trước mặt. Khung cảnh ngoài vườn ngập tràn ánh nắng, trên chiếc bàn trắng còn bày sẵn một mâm trà chiều vô cùng tinh tế.

Giang Tự giơ tay lên véo nhẹ má tôi, ánh mắt tràn ngập sự cưng chiều.

"Em gặp á/c mộng sao?"

Nhìn Giang Tư Thần đang lăn lộn trên bãi cỏ, tôi thẫn thờ mất một lúc lâu.

"Em sao thế?"

Giang Tự nhận ra tôi có điểm khác thường, lập tức nắm lấy tay tôi với vẻ hơi căng thẳng.

Hơi ấm từ lòng bàn tay cậu ấy giúp tôi dần lấy lại được tinh thần.

Tôi lắc đầu, khẽ cười: "Không có gì, chỉ là ngủ mụ mị cả người thôi."

Ngay lúc đó, Giang Tư Thần chạy ào tới: "Ba ơi, mình cùng chơi trò một, hai, ba, người gỗ đi."

Tôi mỉm cười gạt đi giọt nước mắt vương trên khóe mi, gật đầu đồng ý.

Giang Tư Thần tức thì ba chân bốn cẳng chạy vọt ra gốc cây, quay lưng lại với chúng tôi, hô to: "Một, hai, ba, người gỗ."

Trong sân vườn, có làn gió khẽ thổi qua làm cho những chiếc lá cây phát ra những tiếng xào xạc vụn vặt, tạo nên những tiếng xào xạc vui tai. Ánh mắt đầy âu lo của Giang Tự, thi thoảng lại hữu ý vô tình hướng về phía tôi.

Lúc này Giang Tư Thần quay đầu lại nhìn tôi, vẻ mặt hơi phụng phịu bất mãn: "Ba ơi, bố chẳng nhúc nhích gì hết!"

"Bố có nhúc nhích mà, chỉ là con nhìn không ra thôi."

Tôi xua xua tay ngụy biện.

Giang Tư Thần phồng má tức tối: "Ba à, ba có thấy con kiến đằng kia không? Nó vừa mới chạy qua vượt mặt bố rồi kìa."

Bên tai tôi truyền đến tiếng cười khẽ của Giang Tự. Tôi lườm cậu ấy một cái rá/ch mắt làm cậu ấy lập tức im bặt.

Khoảnh khắc Giang Tư Thần vừa quay người đi lần nữa, cậu ấy lập tức nhấc bổng tôi bế bồng lên ngang hông.

"Anh làm cái trò gì đấy! Mau thả em xuống!"

Giang Tự phả hơi thở ấm nóng kề sát vào vành tai tôi: "Chẳng phải em không muốn tự động đậy sao? Vậy để anh ôm em nhúc nhích đi."

Tôi chợt nhớ tới cái đêm bị cậu ấy đi/ên cuồ/ng hànhz hạz đến bầm dập cậu ấy cũng đã nói với cơ thể rã rời mệt lử của tôi y như vậy: "Em hết sức rồi sao? Vậy để anh ôm em tự vận động nhé."

Hai má tôi chợt nóng bừng, đành quay mặt đi chỗ khác cho bớt ngại.

"Mặt em sao lại đỏ bừng thế kia?"

Giang Tự nhìn tôi bằng ánh mắt trêu chọc, rõ ràng biết rồi mà còn cố tình hỏi.

"Hỏi hỏi hỏi! Anh là mười vạn câu hỏi vì sa..."

Lời chưa kịp nói xong đã bị Giang Tự dùng môi chặn lại.

Dưới gốc cây cách đó không xa, tiếng đếm của Giang Tư Thần cứ thế kéo dài từ ba lên đến mười, rồi lại từ mười đếm vọt lên hai mươi.

Cuối cùng thằng bé không thể chịu đựng nổi nữa, bực bội lên án: "Rốt cuộc là hai ba đã hôn nhau xong chưa vậy!"

-Hoàn toàn văn-

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Khi Tôi Không Còn Bám Lấy Đối Tượng Yêu Qua Mạng Lạnh Nhạt Nữa

Chương 10
Để huấn luyện đối tượng yêu qua mạng vốn lãnh cảm, tôi lúc nào cũng cố ý quyến rũ anh ấy: 【Bảo bối, em mới mua một đống đồ hay ho rồi chui vào trong chăn tự chơi một mình nè, lúc em dùng anh có muốn nghe không?】 Anh ấy đáp lại tôi: 【Được.】 Dù anh ấy không mấy hứng thú, nhưng tôi vẫn vui vẻ bật cuộc gọi thoại lên. Lúc này, đạn mạc bất ngờ xuất hiện trước mắt tôi: 【Nữ phụ đã nỗ lực đến mức này rồi, tiếc là nam chính vẫn chẳng có chút hứng thú nào với cô ta.】 【Sáng nay, bạn cùng phòng của nữ phụ vô tình nhìn thấy ảnh cơ bụng của anh người yêu qua mạng lưu trong điện thoại nữ phụ, liền ra giá hẳn một trăm nghìn nhân dân tệ để nữ phụ nhượng lại anh này cho cô ta, thế mà nữ phụ còn không chịu đấy.】 【Tôi khuyên nữ phụ tốt nhất là bán lại đi, bằng không về sau hai người họ cũng tự yêu nhau thôi.】 【Nữ phụ vẫn chưa biết nam chính chính là thái tử gia nhà ông chủ của bố cô ta đâu nhỉ? Mỗi lần nữ phụ đến nhà, anh ta đều rất lạnh nhạt, có gặp mặt ngoài đời thì cũng chẳng bắn ra tia lửa tình nào đâu.】 【Bạn cùng phòng với nam chính đều có tiền, ở bên nhau đúng kiểu môn đăng hộ đối. Sau này nam chính biết chuyện nữ phụ từ chối bán lại mình, ôm hận vì cô ta làm lỡ dở hai người họ, chỉ dùng một câu nói đã khiến bố nữ phụ bị sa thải.】 Cuộc gọi thoại vừa kết nối, tôi đột nhiên cúp máy. Tôi ủ rũ nói: 【Tự nhiên em hết muốn cho anh nghe rồi.】
28
10 Bệnh Cũ Chương 13
11 Thờ Ơ Chương 13

Mới cập nhật

Xem thêm