Tài khoản QQ của tôi bị hack rồi

Chương 3

26/10/2025 09:57

Trong lúc không tỉnh táo, tôi đã mất kiểm soát mà lỡ… nhận lời hẹn của hắn.

Đến khi nhận ra: thời gian, địa điểm, và cả… khách sạn đã hiện lên trước mắt tôi.

Khoé môi tôi nhếch lên, bật ra một tiếng cười lạnh —

Đoạn Thanh Việt đúng là chịu chơi thật đấy.

Một phát hẹn hẳn… khách sạn năm sao.

Tôi lập tức lên kế hoạch: mang theo máy quay đến đó, để ghi lại cảnh “cao lăng chi hoa” Đoạn Thanh Việt mở cửa, tưởng gọi được “dịch vụ đặc biệt”, ai ngờ lại thấy tôi — kẻ th/ù không đội trời chung của hắn.

Chỉ tưởng tượng thôi đã thấy sảng khoái vô cùng rồi!

5

Về chuyện này, tôi chỉ kể cho thằng bạn thân nhất biết.

Nó — tất nhiên là không tin rồi!

Dù tôi có gửi ảnh chụp màn hình tin nhắn, nó vẫn khăng khăng bảo:

“Không thể nào! Nhất định là tài khoản của Đoạn Thanh Việt cũng bị hack rồi! Tin nhắn kiểu ‘gấp gáp muốn chuyển khoản’ thế kia, sao có thể là của ngài chủ tịch hội sinh viên đạo mạo kia được!”

Nhưng tình anh em vẫn là tình anh em, nó không quên dặn dò tôi một câu đầy “tình thương mến thương”:

“Chu Nghiễn, nếu lỡ như người bên kia thật sự là Đoạn Thanh Việt… À không, ý tao là — nếu đúng là cậu ta,

thì nhớ là cậu ta có đai đen Taekwondo, lại còn tập tán thủ với quyền anh mấy năm liền. Lỡ như cậu ta nổi đi/ên mà cho mày ăn đ/ấm, mày tính sao?”

Tôi: “……”

Ờ… cũng có lý.

Để an toàn, tôi quyết định ghi thêm nhiều bằng chứng hơn nữa.

Ban đầu tôi chỉ định quay lại cảnh mình mở cửa để bắt trọn biểu cảm của Đoạn Thanh Việt, nhưng sau khi nghe lời thằng bạn thân, tôi lập tức nhận ra — nếu không muốn bị “đ/á/nh thật”, tôi phải quay lại toàn bộ, rồi sao lưu lên bộ nhớ đám mây, để còn có “bằng chứng tống tiền” phòng thân.

Lỡ hắn định đ/ấm tôi, tôi sẽ lấy video ra u/y hi*p:

“Đánh đi, rồi tôi tung clip lên mạng!”

Vì vậy, tôi nhanh chóng lên mạng đặt m/ua toàn bộ dụng cụ cần thiết: camera mini, mic, pin dự phòng, thẻ nhớ dự phòng, pin dự phòng của pin dự phòng…

Chớp mắt đã đến ngày hẹn.

Tối hôm đó, tôi khoác áo măng-tô dài, đeo khẩu trang và mũ lưỡi trai, che kín từ đầu đến chân như sợ bị paparazzi chụp được, rồi men theo bóng đêm tiến vào khách sạn.

Mặc dù hôm qua tôi đã diễn tập trong đầu cả trăm lần: từ bước vào cửa, đến biểu cảm, đến câu thoại “ngạc nhiên chưa, ha ha ha”, nhưng khi thực sự tới nơi… tim tôi vẫn đ/ập thình thịch.

Thậm chí, tôi còn đến sớm hơn nửa tiếng.

Tôi vốn định ngồi chờ ở sảnh khách sạn, nhưng vừa mới đến nơi, điện thoại đã ting một tiếng.

【Đoạn Thanh Việt: Tôi đã lấy thẻ phòng rồi.】

【Chuẩn bị đến đón cậu.】

Tôi vội nhắn lại:

【Không cần đâu, tôi tới khách sạn rồi.】

【Đoạn Thanh Việt: Tôi cũng đang ở trong phòng. Vậy tôi xuống sảnh đón cậu.】

Tôi hấp tấp gõ lại:

【Không cần! Tôi biết số phòng rồi, đang đợi thang máy đây.】

Nhìn dòng tin cuối, tôi thoáng ngẩn ra.

Không ngờ Đoạn Thanh Việt cũng có mặt dịu dàng thế này.

Cơ mà, phải mau vào thang máy đã, phong trường hợp hắn xuống đón tôi thì toang

Theo đúng số phòng hắn gửi hôm qua, tôi men theo hành lang xa hoa, ánh đèn vàng chiếu lên thảm dày ấm áp, cho đến khi dừng lại trước một cánh cửa.

Tôi còn chưa kịp hít sâu một hơi…

“Cạch.”

Cửa — đã mở ra từ bên trong.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Beta Có Thể Có Kết Cuộc Với Alpha?

NGOẠI TRUYỆN
Tôi chỉ là một Beta, kết hôn ba năm với Thẩm Hoài An, một Alpha ưu tú, cuối cùng cũng mang thai đứa con của hắn. Thế nhưng, tôi lại tìm thấy một bản thỏa thuận ly hôn đã ký sẵn trong ngăn kéo ở thư phòng hắn. Ánh mắt hắn ngày càng lạnh nhạt, công việc hắn ngày càng bận rộn hơn, tôi không phải là không nhận ra. Tôi chỉ nghĩ đó là do tình yêu nồng cháy đã trở nên bình lặng, trở thành sự bền lâu, chảy dài của dòng nước nhỏ. Không ngờ, đó là vì tình yêu đã tan biến, đã cạn khô. Tôi cầm bản thỏa thuận ly hôn đi tìm Thẩm Hoài An, muốn nói với hắn rằng mình đã mang thai, rằng chúng tôi có thể có con, liệu chúng tôi có thể đừng ly hôn được không. Nhưng lại gặp tai nạn xe hơi trên đường đi. Khoảnh khắc bị hất văng, qua khóe mắt, tôi thấy Thẩm Hoài An đang ôm một Omega kiều diễm hỏi han ân cần. Nếu được làm lại từ đầu, tôi không muốn yêu Thẩm Hoài An nữa.
1

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Không biết nữa, Hệ Thống Biến Lời Giả Thành Sự Thật của tôi rất tuyệt diệu.

Chương 7
Từ nhỏ tôi đã bị coi là đồ bỏ đi, nhưng tôi lại được gắn với hệ thống 'nói dối thành sự thật'. Vào ngày cưới, phu quân Bùi Cảnh Hiên dắt theo một thiếu nữ áo vải yếu ớt xuất hiện giữa lễ đường. "Đây là Nhụy Nương - ngoại thất của ta, nàng vốn yếu đuối chẳng thể tự chăm sóc, đã vất vả sinh cho ta một đôi trai gái nhưng đến giờ vẫn chưa có danh phận." "Nghe nói Trình Anh nương tử hiền lành độ lượng, chắc hẳn không nỡ để nàng cùng các con lang thang nơi đất khách. Hôm nay hãy uống trà thiếp của nàng, cho nàng vào cửa cùng nàng tử nhé." Đúng lúc ấy, tiếng báo thức của hệ thống vang lên. 【Đít! Từ nay Nhụy Nương sống không tự chủ, đại tiểu tiện không kiểm soát.】 Tôi ngẩng phắt mặt lên. Ngày cưới đầu tiên mà đã kịch tính vậy sao?
Hiện đại
Hệ Thống
Cung Đấu
0
Phục Cẩm Chương 8
Du Phi Du Chương 8