Đấu Giá Nguy Hiểm

Chương 20

08/12/2025 18:44

Sau mấy hiệp đá/nh nhau, bọn chúng chẳng chiếm được chút lợi thế nào.

Đang lúc tôi nghĩ cách thoát khỏi vòng vây, Lý Đông bất ngờ vung d/ao xông tới trước mặt.

Nhìn lưỡi d/ao sắp đ/âm trúng người, Trình Dã lao ra che chắn cho tôi.

M/áu chảy ướt đẫm.

M/áu người cá có màu xanh lam.

Thế mà tôi lại thấy nó chói mắt hơn cả màu đỏ.

Lý Đông đắc chí cười đến chảy nước mắt.

Hắn vừa ôm bụng vừa chỉ tay vào Trình Dã:

"Ha ha, đồ ngốc! Mày dám đỡ đ/ao thật à?"

"Tao biết ngay Kỷ Vũ Bạch là điểm yếu của mày mà! Mang theo cái đuôi lôi thôi này thì trốn đi đâu được? Tất cả xông lên!

Mày giờ chỉ là con cá tàn phế, không làm gì được bọn tao đâu!"

Thấy đám người kia định vây lại, tôi nhặt con d/ao găm dưới đất áp vào cổ Lý Đông.

Tiếng cười chói tai đột ngột tắt lịm.

Lý Đông không ngờ tôi lại làm liều đến thế, người hắn cứng đờ.

Nhưng hắn nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, còn buông lời khiêu khích:

"Sao? Định bắt tôi làm con tin à? Tôi thách cậu dám động thủ đấy!"

"Các người đứng ngây ra đấy làm gì? Bắt lấy con người cá kia! Bắt..."

Chưa dứt lời, tôi đã phóng d/ao đ/âm xuyên đùi hắn.

Tiếng thét k/inh h/oàng vang lên.

đ/au đớn khiến gương mặt Lý Đông méo mó.

Mồ hôi lăn dài nhưng hắn không dám nhúc nhích, sợ lưỡi d/ao ở cổ sẽ ấn sâu thêm.

Cuối cùng hắn cũng biết sợ.

Tôi dìu Trình Dã chạy về phía biển.

Khu rừng này tuy rậm rạp nhưng xuyên qua là tới biển.

Trình Dã bị đ/âm trọng thương, băng bó sơ sài nhưng m/áu vẫn rỉ ra. Đuôi cá nặng nề khiến tốc độ chạy trốn cực kỳ chậm chạp.

May sao tôi cư/ớp được chìa khóa xe của Lý Đông, đá/nh gục hắn rồi mới chạy tới được rìa rừng.

Trước mặt là vực thẳm.

Nhìn xuống đại dương mênh mông dưới chân vách đ/á, tôi thở phào nhẹ nhõm.

Mệt lả người ngồi phịch xuống đất.

Đột nhiên gió sau lưng xoáy lên.

Lý Đông không biết tỉnh từ lúc nào.

H/ận ý ngập tràn trong ánh mắt, hắn lê bước chân đẫm m/áu, vung d/ao phóng như đi/ên về phía tôi.

Khi lưỡi d/ao chỉ còn cách một bước, tôi né người. Lý Đông trượt chân rơi thẳng xuống vực.

Theo như tôi biết...

Hắn không biết bơi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Shipper Kinh Dị

Chương 8
Hai giờ sáng, bụng đói cồn cào, tôi ở nhà một mình nên đã đặt một phần đồ ăn giao về tận nơi. Để đảm bảo an toàn, tôi có để lại lời nhắn ghi chú: [Đang đánh Liên Quân, đồ ăn tới cứ để trước cửa là được ạ, em cảm ơn.] Sau khi shipper giao tới, anh ta liền nhắn tin báo cho tôi đúng như đã hẹn: [Chị ơi, đồ ăn em vừa để trước cửa nhà chị rồi nhé, nhớ lấy sớm nha.] [Hình ảnh.] Thấy shipper nhiệt tình, tôi cũng lịch sự nhắn lại: [Dạ vâng, em ra liền đây.] Nhưng để tránh việc đụng mặt trực tiếp với anh ta, tôi vẫn cố tình đợi thêm vài phút nữa rồi mới đứng dậy chuẩn bị ra lấy. Ngay một giây trước khi tôi định vặn tay nắm cửa, trên điện thoại bỗng nhiên nảy ra một tin nhắn mới của shipper: [Chị ơi, sao chị vẫn chưa chịu ra lấy đồ ăn thế?]
39
2 10 năm vây hãm Chương 10
5 LẨU ĐÊM Chương 8
7 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 290: Người quen xuất hiện
8 Người Dọa Ma Chương 12
12 Ngọc Vỡ Chương 19

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Mẹ chồng sang tên hết nhà đất cho em chồng, chồng tôi lại vỗ tay tán thưởng. Ba ngày sau, khi máy bay cất cánh, bà mới phát hiện sổ hộ khẩu thiếu mất một trang.

Chương 9
Khi đang xếp hàng ở cửa lên máy bay, bà cụ đột nhiên xuất hiện ở cuối hàng, mái tóc hoa râm bay lòa xòa trong gió điều hòa, tay bà nắm chặt một chiếc túi ni lông, bên trong là mấy chiếc bánh bao vẫn còn đang bốc khói nghi ngút.
0