Chị Đẹp! Em Muốn Danh Phận!

Chương 19 + 20

28/10/2024 14:35

19.

“Được rồi, tôi biết rồi. Chị cứ coi như chuyện vừa rồi không có gì xảy ra, để không ảnh hưởng đến cuộc sống sau này của chị.”

Giang Đại quay lưng bước vào cửa hàng, tôi cũng bước theo sau..

Trần Nghị còn hỏi tại sao chúng tôi lại trở về cùng nhau. Tôi chưa kịp tìm lý do giải thích, Giang Đại đã lên tiếng trước.

“Vừa gặp nhau ở nhà vệ sinh.”

Ánh mắt của Cao Tắc rơi xuống người tôi, tôi gật đầu x/á/c nhận lời Giang Đại là đúng.

“Nhìn hai người có vẻ như có câu chuyện gì đó. Chẳng lẽ hai người đi làm chuyện gì khác sau lưng chúng tôi?”

Giang Đại ngay lập tức nhét một cái cánh gà vào miệng Cao Tắc.

“Tôi thấy cậu mới là người có chuyện, ăn đi.”

Sau khi ăn xong, ba người họ còn đưa tôi về nhà. Dù Trần Nghị phát hiện ra rằng nhà chúng tôi thực ra nằm trên cùng một tuyến đường, nhưng sau khi tôi giải thích, cậu ấy vẫn tha thứ cho tôi.

Cuối cùng, khi lên lầu, tôi quay đầu nhìn lại, thấy Giang Đại vẫn đứng đó, trong khi Trần Nghị và những người khác đã lên xe. Rõ ràng họ đang gọi Giang Đại từ trên xe, nhưng anh ấy vẫn nhìn một hồi lâu rồi mới quay lưng lên xe.

Sau đó, chúng tôi không gặp lại nhau nữa, thậm chí cũng không có tin nhắn nào được gửi đi. Tôi bận rộn với việc chuẩn bị cho kỳ nhập học, nhanh chóng quên đi chuyện của Giang Đại và những người khác, không muốn nghĩ về nó.

Đối với tôi, cách đơn giản nhất để tránh né là không nghĩ về nó, như vậy có thể dễ dàng lánh xa chuyện này.

Tin nhắn tiếp theo tôi nhận được là từ Trần Nghị đăng lên vòng bạn bè, thông báo về giấy báo trúng tuyển của họ. Có vẻ như mọi người sắp nhập học rồi. Trần Nghị và Cao Tắc đều vào những trường khá tốt.

20.

Giấy báo trúng tuyển của Giang Đại chỉ lộ ra một chút, tuy chỉ là một phần nhỏ, nhưng nhìn thật quen mắt.

Nhưng nghĩ lại, giấy báo như vậy cũng không phải hiếm.

Tôi mang theo hành lý và bắt đầu trở lại trường học.

“Vậy là cậu đã từ chối một cậu em đẹp trai?”

Tôi vừa dọn dẹp ký túc xá sau hai tháng không ở, vừa trả lời câu hỏi của bạn cùng phòng.

“Ừ, nhưng biết làm sao giờ, có lẽ cậu ta chỉ thấy có gì mới mẻ trong lúc tập lái thôi, nói gì đi nữa, với vẻ ngoài của cậu ấy, chắc chắn sẽ có nhiều em gái thích, thậm chí là tỏ tình trực tiếp trên confession khi khai giảng. Hai người tụi tớ lại ở xa nhau, tớ không chịu nổi.”

Sau khi sắp xếp xong đồ đạc, tôi chuẩn bị đi nạp tiền cho thẻ nước, trở lại với những ngày phải tính toán từng giây cho cả việc tắm rửa.

Tôi nắm tay bạn cùng phòng, đi trên con đường của trường, nghe cô ấy kể mấy chuyện drama.

“Nghe nói năm nay tân sinh viên có nhiều trai đẹp, mỗi người đều có vẻ đẹp riêng.”

“Tân sinh viên còn chưa đến, sao cậu đã biết có những ai đẹp trai?”

Bạn cùng phòng vỗ tay vào tay tôi.

“Cậu không hiểu đâu, mặc dù tân sinh viên chưa tới, nhưng ảnh thẻ của họ đã về rồi, mà ảnh thẻ thì thường thuyết phục hơn cả người thật.”

Cũng đúng, những người mà ảnh thẻ đã đẹp đến mức đó thì chắc chắn ngoài đời cũng không thể tệ được.

Cô ấy vừa nói vừa lôi ra những ảnh thẻ của những chàng trai mà cô ấy đã sưu tầm được.

Đột nhiên, ánh mắt tôi dừng lại trên một bức ảnh. Ngay khi cô ấy vuốt qua, tôi lại giữ lại.

“Cậu này cũng là sinh viên của trường chúng ta à?”

Tôi hỏi, bàn tay hơi run.

“Đúng rồi, sinh viên năm nhất, khoa y, hình như tên là gì đó, Giang Đại. Sao cậu phản ứng gh/ê thế?”

Làm sao không gh/ê được chứ, chẳng phải trường cách xa lắm sao?

Sao cậu ấy lại vào cùng một trường với tôi?

“Chẳng nhẽ cậu ấy chính là cậu em trai mà cậu từ chối trong hè vừa rồi?”

“Không phải là “chẳng nhẽ”', mà chính x/á/c là cậu ấy.”

Bạn cùng phòng ngạc nhiên vỗ vai tôi.

“Vậy thì cậu lỗ lớn rồi.”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Cuộc sống thường ngày của một “xã súc”

Chương 14
Tôi là một Beta kiêm nô lệ tư bản. Nhưng lại có một người bạn đời là Alpha. Quan trọng hơn, anh ấy còn là cấp trên của tôi. Tuy rằng mỗi ngày đi làm mệt, tan làm cũng mệt. Nhưng anh ấy trả tiền. Tuy rằng gặp kỳ mẫn cảm của anh ấy thì rất phiền phức. Nhưng anh ấy mua nhà cho tôi. Tuy rằng chúng tôi chỉ là cặp vợ chồng bề ngoài, không có tình cảm. Nhưng anh ấy cũng chưa từng bạc đãi tôi. Cho đến khi “bạch nguyệt quang” trong truyền thuyết của anh ấy đột nhiên quay về. Tôi biết, những ngày tháng tốt đẹp của mình đã đến hồi kết. Mà kiểu ngày ban ngày làm việc, ban đêm cũng “làm việc” thế này, tôi cũng chán rồi. “Đây là cái gì?” “Đơn xin nghỉ việc… với cả đơn ly hôn.”
538

Mới cập nhật

Xem thêm