Beta: Hyna Nguyễn + Quỳnh

————————————-

Nghe được lời của Tôn Bách Thảo, trong lúc nhất thời mọi người trong phòng toàn bộ đều trầm mặc.

“Các người cố gắng suy tính một chút đi.” Tôn Bách Thảo thở dài, ngay sau đó xoay người rời đi.

Lão thái thái hoàn toàn suy sụp tinh thần, nhìn về phía cháu trai, ánh mắt tràn đầy đ/au lòng nói: “Tiểu Cửu, ý của con thế nào? Hay là sớm cấy ghép khí quan đi, nếu không vạn nhất…”

Câu nói kế tiếp, lão thái thái không dám nói tiếp nữa.

Sau một hồi yên lặng, sắc mặt của Tư Dạ Hàn trong trẻo lạnh lùng mở miệng nói: “Mở hội nghị gia tộc.”

Diệp Oản Oản nghe vậy, nhất thời nhíu mày lại, mở hội nghị gia tộc. Sau khi hơi suy nghĩ một chút, cô đã hiểu rõ ý của Tư Dạ Hàn. Hiện tại bệnh tình Tư Dạ Hàn đã hoàn toàn bị tiết lộ ra ngoài, trong tộc cơ hồ tất cả mọi người đều đang hỏi thăm tin tức, huống chi nếu như làm giải phẫu, chuyện lớn như vậy nhất định là không gạt được.

Thay vì giấu giếm, để cho bọn họ suy đoán lung tung, không bằng trực tiếp tổ chức đại hội gia tộc, quang minh chính đại để cho chúng tộc lão cùng nhau thương nghị.

Hai giờ sau, nhà cũ Tư gia.

Tất cả tộc lão tề tụ về một chỗ, Tôn Bách Thảo cũng ở đây, Diệp Oản Oản một thân một mình ngồi ở một góc xó xỉnh trên ghế sa lon, lòng có chút không yên. Không ai chú ý tới Diệp Oản Oản cả, tất cả sự chú ý của mọi người đều đặt ở trên người Tôn Bách Thảo.

Thấy Tôn thần y cũng ở đây, tất cả tộc lão sắc mặt đều có chút vi diệu, đoán được lần mở hội nghị gia tộc này nhất định là có liên quan đến lời đồn Tư Dạ Hàn bệnh nặng sắp chết.

Trong lúc nhất thời, tất cả mọi người đều nín thở ngưng thần, hướng về phía lão thái thái và Tư Dạ Hàn nhìn lại.

Lão thái thái ngồi trên ghế sa lon, trong tay chống quải trượng, nếu không phải là trong tay có đồ chống đỡ, giờ phút này, bà chắc ngồi cũng ngồi không vững rồi.

Ánh mắt sắc bén hướng về tất cả mọi người nhìn lướt qua, lão thái thái giọng nói lãnh đạm nghiêm túc mà mở miệng: “Khoảng thời gian này mọi người đối với tiểu Cửu vô cùng quan tâm, tôi cũng đã biết. Về tình trạng cơ thể của tiểu Cửu, chuyện lớn như vậy, đương nhiên không nên lừa gạt mọi người. Cho nên, hôm nay tôi mời thầy th/uốc Tôn tới đây, cùng mọi người giải thích một chút bệnh tình của tiểu Cửu, đồng thời, có chuyện cũng muốn cùng mọi người thương nghị.”

Nghe được lời nói của lão thái thái, một đám tộc lão rối rít thấp giọng nghị luận.

B/ệnh tình!

Xem bộ dáng thì lời đồn đãi là thật …Hơn nữa rất có thể b/ệnh tình đã trở nên á/c liệt đến độ không thể giấu được nữa rồi…

Đám người Tư Minh Lễ âm thầm lộ ra vẻ trào phúng. A, hắn còn tưởng rằng Tư Dạ Hàn chuẩn bị giấu diếm cho đến ch*t đây, không nghĩ tới sẽ chọn tự mình công bố.

Bất quá cũng khó trách, b/ệnh tình của hắn càng ngày càng tồi tệ, cái này vốn là chuyện không gạt được…

Sắc mặt Bạch Phát Lão Giả Tư Minh Vinh đen lại, trầm mà mở miệng: “Đại tẩu, thân thể gia chủ, rốt cuộc là xảy ra chuyện gì?”

“Các ngươi nghe thầy th/uốc Tôn nói đi…” Lão thái thái nói xong câu này, liền nhắm mắt lại, không lên tiếng nữa.

Sau khi Tôn Bách Thảo cùng lão thái thái còn có Tư Dạ Hàn trao đổi ánh mắt, liền bắt đầu cùng tất cả tộc lão nói về bệnh tình Tư Dạ Hàn.

Chờ Tôn Bách Thảo nói xong, sau đó, lão thái thái mới mở miệng: “Hiện tại thầy th/uốc Tôn đề nghị trong vòng ba tháng nhanh chóng để tiểu Cửu cấy ghép khí quan, các ngươi thấy thế nào?”

Nghe xong lời của Tôn Bách Thảo cùng lão thái thái, bên trong đại sảnh tất cả mọi người đều sửng sốt thật lâu, nhất thời, hiện trường nhấc lên một trận sóng to gió lớn.

Khó trách Tư Dạ Hàn công khai b/ệnh tình, căn bản bởi vì đã nghiêm trọng đến trình độ này, lời đồn đãi lại là sự thật, Tư Dạ Hàn đã b/ệnh đến thời ký cuối rồi.

“Dựa theo lời giải thích của thầy th/uốc Tôn, thì đương nhiên là nên nhanh cấy ghép khí quan rồi! Nếu không tính m/ạng gia chủ há chẳng phải là lúc nào cũng có thể sẽ nguy hiểm sao?”

“Nếu như cấy ghép khí quan, ít nhất còn có thể chống đỡ đến mấy năm, còn tiếp tục tiếp tục như thế, thì nửa năm cũng không chịu nổi!”…

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Núi con gái

Chương 19
Đêm Giao thừa, ông nội trọng nam khinh nữ đã bỏ mặc một mình tôi trên núi. Ông lạnh lùng nói: "Con ngốc, bao giờ mặt trời mọc đằng tây thì hẵng về nhà." Ở trên núi chán quá, tôi bắt chước trong phim, bày trò gọi Bút Tiên. "Bút Tiên, Bút Tiên, nếu ngài đã đến thì xin hãy vẽ một vòng tròn." Cây bút chì trong tay tôi tự động di chuyển trên tờ giấy trắng. Nó vẽ một vòng tròn. Tôi lại hỏi: "Bút Tiên, chuyện gì ngài cũng biết phải không? Nếu đúng thì xin hãy vẽ một vòng tròn." Lại thêm một vòng tròn nữa. Tôi chống cằm, cười hì hì: "Bút Tiên, đoán xem thứ gì càng rửa càng bẩn?" Đầu bút khựng lại một lúc. Sau đó từ từ vẽ ra... một dấu chấm hỏi. Tôi cười khoái chí: "Hì hì, là nước!" Cây bút: ... Tôi lại hỏi: "Bút Tiên, loại trứng nào không ăn được?" Cây bút run lên bần bật, tưởng chừng sắp bị bẻ gãy, rồi lại vẽ thêm một dấu chấm hỏi. Tôi cười ha hả: "Là trứng vịt lộn số không! Ha ha ha!" Đúng lúc ấy. Một cơn cuồng phong bất chợt nổi lên. Một nữ quỷ mặc áo đỏ hiện ra trước mặt tôi. Khóe môi nàng cong lên thành một nụ cười quái dị, da cười mà thịt chẳng cười. Cô ấy nắm lấy tay tôi, dịu dàng nói: "Nào, để chị đưa em về nhà." Rồi cô ấy ngẩng đầu, ánh mắt lạnh lẽo nhìn về phía ngôi làng dưới chân núi. Giọng nói âm u như vọng lên từ địa ngục: "Để ta xem... là kẻ khốn kiếp nào đã đưa em đến đây hành hạ ta." "Nếu không khiến hắn đoạn tử tuyệt tôn... ta thề không làm quỷ!"
237
2 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 365: Điều khiến người ta kinh ngạc
3 Người giúp việc Chương 10
4 Thanh nữ Chương 10
8 Chân tướng Chương 16

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Sự rạch ròi của anh ấy, chỉ dành cho tôi và con gái

Chương 8
Chồng tôi là người rất coi trọng ranh giới cá nhân, ngay cả sau khi ân ái cũng phải ngủ riêng phòng, hẹn hò phải xin phép trước, đồ đạc của anh ấy thì không được đụng vào, đặc biệt là thư phòng, ngay cả cửa cũng không cho chạm tới. Vì vậy, khi con trai của bạn thân nói muốn vào thư phòng của chồng tôi để chơi máy tính, tôi đã từ chối, nhưng cô bạn ấy lại thản nhiên mở cửa bước vào: 'Đừng lo, An An vẫn thường vào đây chơi game mà.' Lúc đó tôi mới biết, hóa ra trong thư phòng của chồng lại có một góc nghỉ ngơi dành riêng cho hai mẹ con họ. Nhớ hồi mới cưới, tôi chỉ vào đưa trái cây lúc anh ấy đang làm việc đã bị anh đuổi ra ngoài, sau đó trên cửa phòng còn lắp thêm một ổ khóa mật mã. Tôi đã mất năm năm trời mà không thể biết được mật mã đó, vậy mà cô bạn thân chỉ mới về nước được ba tháng, nơi này đã có chỗ riêng cho hai mẹ con cô ta. Hóa ra, ranh giới cá nhân của anh ấy chỉ dành cho riêng tôi, vậy thì cuộc hôn nhân này cũng chẳng còn ý nghĩa gì nữa.
Tình cảm
4
Thanh nữ Chương 10