Tôi bực bội vò tóc.

“Nếu không phải anh làm, vậy tại sao lúc chúng tôi tìm đến anh lại bỏ chạy?”

“Họng sú/ng của cậu dí thẳng vào đầu tôi rồi, tôi không chạy thì làm gì?”

Xung quanh yên tĩnh hẳn xuống, tôi và Vệ Mân đều không nói thêm, mỗi người co ro nghỉ ở một góc phòng.

Tôi không tin Vệ Mân, nhưng lời hắn đúng là khiến tôi nhớ lại vài chuyện quái lạ từng xảy ra trong làng.

Nếu thật sự đúng như lời hắn nói, vậy nhiệm vụ này nguy hiểm hơn tôi và đội trưởng tưởng nhiều.

Sàn nhà lạnh như băng, hệ thống đến cả một cái chăn cũng không cho.

Tôi ch/ửi hai câu rồi gối lên cánh tay mình mà ngủ thiếp đi.

Giấc ngủ này càng ngủ càng lạnh, càng ngủ càng khó chịu.

Tôi cựa quậy trên sàn, cố tìm một chỗ nào mềm hơn một chút để ngủ.

Vặn vẹo như con nhộng trên đất nửa ngày, cuối cùng tôi cũng sờ thấy một thứ lông lá mềm mềm.

Lớp lông bên ngoài hơi cứng, nhưng bên trong lại mềm mại, còn có cả hơi ấm.

Thảm à?

Tôi mơ mơ màng màng áp sát vào đó, nửa người đều vùi hẳn vào trong.

Tấm “thảm” cứng lại một chút rồi nhanh chóng mềm xuống.

Có thứ gì đó từ phía sau nhẹ nhàng đỡ lấy người tôi.

Tôi chộp lấy cái thứ lông mềm nhọn nhọn đó, cứ thế nắm trong tay mà ngủ tiếp.

4

Sáng hôm sau, tôi còn ngái ngủ.

Cảm giác bên má rất kỳ lạ, trước mắt xám xịt một mảng, khóe miệng cũng ươn ướt…

Tôi mờ mịt chống người dậy, kéo thứ đang ngậm trong miệng ra.

Là một cái đuôi ướt sũng nước miếng.

Bên dưới tôi là cái bụng lông lá thuộc về loài thú.

Bộ lông màu bạc xám ép sát trên bụng, nhìn rõ dấu vết từng bị người nằm đ/è lên.

Ngẩng đầu lên, ánh mắt tôi đ/âm thẳng vào cái đầu sói to lớn đang ngẩng cao.

Chóp mũi ẩm ướt dừng ngay trước mặt tôi.

Vệ Mân ngửi ngửi trên người tôi, sau đó mới lùi đầu ra xa.

“Tôi không làm gì cả.”

“Tối qua chính cậu tự chui xuống dưới bụng tôi ngủ, còn cắn ch/ặt đuôi tôi không chịu buông.”

Tôi ngây người, hai tay luống cuống sờ soạng khắp người.

X/á/c nhận quần áo vẫn nguyên vẹn, cơ thể không có gì bất thường rồi tôi mới thở phào.

Mấy lời cảnh cáo mắc nghẹn trong cổ họng.

Nghĩ đến chuyện là do chính mình cựa quậy chui vào lòng Vệ Mân, mặt tôi đỏ bừng, chẳng thốt nên lời.

Vệ Mân nhìn tôi một cái, không nói gì.

Hắn khẽ lắc đuôi, lặng lẽ che xuống phía trước người.

Tiến độ nhiệm vụ hòa giải rất chậm, Vệ Mân cố ý lấy lòng tôi, nhưng tôi không chấp nhận.

Cứ nghĩ đến những điều hắn viết trên bảng trắng là cả người tôi lại không được tự nhiên, đến nhìn hắn một cái cũng chẳng muốn nhìn.

Nhưng cứ kéo dài thế này cũng không phải cách.

Tôi tin đội trưởng có thể tự bảo vệ tốt bản thân, nhưng đó không phải lý do để tôi cứ trì hoãn mãi.

Chỉ là vừa nghĩ đến chuyện hai hôm trước tôi đã m/ắng hắn khó nghe đến vậy, còn kháng cự sự lấy lòng của hắn dữ dội như thế…

Tôi nghĩ đi nghĩ lại vẫn không kéo nổi mặt xuống, cứ ngồi ở góc mà lưỡng lự mãi.

Đúng lúc này Vệ Mân từ trong nhà vệ sinh bước ra.

Không biết vì sao, từ hai hôm trước hắn đã luôn giữ nguyên hình dạng ban đầu.

Con sói khổng lồ còn cao hơn cả tôi nuôi mình rất tốt, bộ lông bạc xám bóng mượt, thân hình cân đối, tứ chi mạnh mẽ.

Theo thẩm mỹ của loài người, bất kể là ngoại hình hay vóc dáng, Vệ Mân đều là một con sói cực kỳ chính trực, uy phong và đẹp trai.

Vừa nghĩ tới gương mặt người của Vệ Mân, tôi lại thấy mất cân bằng.

Trên đời sao lại có loại làm người cũng đẹp trai, làm sói cũng đẹp trai vậy chứ.

Có điều như thế này cũng khá tốt.

Dạng lông lá như chó to này tôi cũng không gh/ét.

Vệ Mân cụp đuôi, ngồi xuống cách tôi vài mét.

Hắn hạ người nằm xuống, nhìn ngang tầm tôi.

“Cậu muốn tôi làm gì thì cậu mới chịu hòa giải?”

Nghe ra Vệ Mân có ý cho tôi xuống nước, tôi lập tức phấn chấn hẳn lên.

Nhìn cái đầu sói lông mượt ấy, tôi giả vờ khó xử.

“Được thôi.”

“Anh để tôi sờ một cái, tôi sẽ hòa giải với anh.”

Cái đuôi đặt trên mặt đất khẽ vung thành một đường cong rất nhỏ.

Vệ Mân hỏi:

“Sờ đâu?”

“Đầu đi?”

Dù sao có hệ thống ở đây, Vệ Mân cũng không làm tôi bị thương được.

“Sao, không muốn à?”

Vệ Mân nghiêng đầu, không trả lời.

Hắn chậm rãi dịch về phía tôi vài bước, thân trên hạ thấp, cả con sói phủ phục xuống đất, còn cái đầu thì đặt gi/ữa hai ch/ân trước.

Nhìn cái đầu chìa tới trước mặt, tôi toại nguyện đưa tay ra.

Dưới tay là xúc cảm mượt mà, tai sói trước mắt tôi khẽ rung lên.

Tôi không nhịn được, cẩn thận véo lên đó.

Tai sói run mạnh một cái, Vệ Mân chớp mắt, không phản kháng, để mặc tôi xoa nắn cái đầu sói của hắn.

Đuôi Vệ Mân khẽ vung qua vung lại, móng vuốt cũng khó nhịn mà cào nhẹ lên sàn mấy cái.

Tôi xoa tai hắn, dùng đầu ngón tay chà chà lên chóp mũi đen bóng, cuối cùng còn gãi thêm mấy cái lên cái cổ lông dày của hắn.

“Được rồi.”

Tôi thỏa mãn rút tay về.

“Miễn cưỡng tha cho anh đấy.”

Nhìn Vệ Mân chống người đứng dậy, tôi mới muộn màng nhớ ra điều gì đó…

Tôi trừng hắn.

“Nếu anh còn dám nảy ra cái ý nghĩ bẩn thỉu đó với tôi nữa, anh ch*t chắc.”

Vệ Mân lựa chọn phớt lờ lời tôi.

“Giờ tới lượt cậu rồi chứ?”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Nam chính bạch nguyệt quang trở về

Chương 12
Tôi xuyên thành nhân vật phụ ác độc chuyên đi tranh giành trong truyện đoàn sủng. Nhưng bản thân tôi vốn là đứa vô cùng sợ xung đột và gây rắc rối, lúc nào cũng cảm thấy mình không xứng đáng. Thế là từ đó tôi hoàn toàn từ bỏ việc tranh giành với Thời An, thụ chính được cả nhóm người yêu thương. Tôi học cách an phận thủ thường, họ bảo gì tôi cũng ngoan ngoãn nghe theo. Anh trai mang quà nước ngoài về, nói sẽ dành món hàng giới hạn đó cho Thời An. Tôi gật đầu như đương nhiên: “Vâng ạ.” Bố muốn giao một vị trí quan trọng trong công ty cho Thời An, nói rằng cậu ấy giỏi hơn. Tôi tỏ vẻ thông cảm: “Được ạ.” Thấy tôi biểu hiện khá hơn hẳn, người nhà do dự không biết có nên tổ chức sinh nhật cho tôi không. Tôi hiểu chuyện từ chối: “Không cần đâu ạ.” ... Các nhu cầu về vật chất lẫn tinh thần, tôi đều không dám đòi hỏi họ nữa. Ai ngờ họ lại trở nên hoảng hốt khác thường, chủ động mang đến đủ loại tài nguyên quý giá. Tôi hoảng sợ lùi lại, bị một người đàn ông cao to đẹp trai ôm chặt trong vòng tay bảo vệ. Đêm khuya, anh khàn giọng thì thầm bên tai tôi: “Cưng à, tối nay dùng tư thế đó nhé?” Tôi không nghĩ ngợi, vô thức định đồng ý: “Ừ… ơ?”
1.19 K
2 Phương Lê Chương 13
7 Chim trong lồng Chương 16

Mới cập nhật

Xem thêm

Cứu Mạng, Xuyên Sách Bị Phản Diện Nuôi Làm Chim Hoàng Yến Rồi!

Chương 9
Xuyên thành nữ phụ độc ác, hệ thống ép tôi sỉ nhục nhân vật phản diện Thẩm Nghiên. Nhưng tôi lại mắc chứng sợ xã hội giai đoạn cuối. Hệ thống: [Xin hãy lập tức sỉ nhục hắn, mắng hắn nghèo kiết hủ lậu!] Tôi run lẩy bẩy, cố nặn ra giọng nói nhỏ như muỗi kêu: "Quần... quần áo của cậu giặt khá... khá sạch đấy." Hệ thống cạn lời: [Chỉ thị đã được nâng cấp, xin hãy chế nhạo chuyện hắn phá sản trước đám đông, làm cho hắn không còn mặt mũi nào nhìn ai.] Tôi kìm nén đến đỏ bừng cả mặt, rồi dưới ánh mắt kinh ngạc của mọi người, tôi hung hăng nhét chiếc bánh mì kem vừa cắn một miếng vào ngực hắn: "Khó... khó ăn chết đi được, thưởng cho cậu đấy!" Tôi xoay người bỏ chạy thục mạng với tay chân lóng ngóng, nhưng lại đụng ngã nhào một tên thiếu gia nhà giàu đang làm khó hắn, khiến tôi sợ hãi đến mức nói lắp bắp: "Xin... xin lỗi! Do tôi... tôi mù dở!" [A a a!] Hệ thống gào thét đầy sụp đổ trong đầu tôi. [Sao tôi lại ký hợp đồng với cái đồ tổ tông như cô chứ!] Về sau, ai cũng nói tôi hận Thẩm Nghiên thấu xương. Nhưng hệ thống nhìn số dư tài khoản tăng lên chóng mặt cùng ánh mắt ngày một u ám của nhân vật phản diện, liền sợ hãi đến mức đoản mạch. [Ký... ký chủ! Chạy! Chạy mau đi! Mỗi một đồng tiền hắn kiếm được, đều đang dùng để đúc lồng vàng nhốt cô đấy!]
Chữa Lành
Hài hước
Hệ Thống
0
Chim trong lồng Chương 16
Sát Nga Đêm Chương 15
Em là của tôi Chương 24