Sự Thật

Chương 15

26/11/2025 17:43

Tình trạng của đứa con gái thứ tư nghiêm trọng hơn, một mắt không có nhãn cầu, không có môi trên, miệng như bị nứt toác, vết nứt kéo dài đến mũi, cả nửa khuôn mặt phía dưới bị sụp xuống, lộ ra hàm răng chưa mọc của đứa trẻ.

Trông thật kinh khủng.

Đứa trẻ khóc thét đến khản giọng, có vẻ như đang đói, nhưng tôi không còn sức đứng dậy bế chúng. Tôi nằm trên giường, như một con cá bị moi hết n/ội tạ/ng.

Cánh cửa "ầm" một tiếng bật mở, Trần Dương hùng hổ xông vào, đến bên giường liền túm lấy hai đứa trẻ, nhấc bổng chúng lên.

Cái dáng vẻ đó tôi đã thấy trong giấc mơ. Hắn định ném chúng xuống đất cho ch*t!

Tôi chống tay nâng cả người dậy, lao đến ôm lấy cánh tay hắn, vừa khóc vừa van xin: "Đem chúng cho đám ăn xin đi! Cho chúng đường sống! Em van anh, em lạy anh, đừng gi*t chúng!"

Tôi gi/ật lấy đứa bé từ tay hắn, vừa đặt xuống cạnh mình thì Trần Dương đã phản ứng.

Hắn lập tức túm lấy đứa con gái thứ tư.

"Người ta chỉ cần những đứa c/ụt tay chân trông tội nghiệp, loại quái vật như thế này chỉ khiến người ta sợ hãi, bọn ăn mày chắc chắn không thèm nhận!"

Tôi định ngăn lại, đưa tay ra kéo hắn, hắn bực tức bế đứa bé đi đến góc phòng nơi đặt chiếc thùng gỗ đựng chất thải. Rồi ném đứa bé vào trong đó.

Tôi hét lên một tiếng, lăn từ giường xuống đất, bò bằng cả tay chân về phía góc phòng, nhưng Trần Dương ghì ch/ặt tôi xuống.

Tôi nhìn thấy rõ mồn một đứa trẻ chìm trong chất thải. Dần dần không còn động tĩnh.

Tôi giãy giụa, Trần Dương kéo tôi đứng dậy.

Lúc này hắn cũng không còn kiên nhẫn như trước, chỉ nhíu mày: "Bố cũng nói rồi, phải chăng tại mày mang mệnh khắc tử, nên bố mày sau khi nhận lễ hỏi đã vội gả mày qua đây?"

Nước mắt tôi đầy ắp khóe mắt, nhìn hắn chằm chằm, từng giọt lăn dài trên má, ánh mắt dần trở nên lạnh lẽo.

Cho đến khi nhìn rõ khuôn mặt hắn, thấy con mắt màu xám trắng kia, bỗng tôi cảm thấy buồn nôn. Tôi gi/ật khỏi vòng tay của hắn, cúi người gằn lên.

Trần Dương cũng không để tâm, ngồi trên giường đợi tôi bình tĩnh lại rồi dùng chân chạm vào bắp chân tôi: "Đi thôi, chúng ta vào thành phố."

Hắn muốn tôi vào thành làm vú nuôi cho nhà giàu, ki/ếm tiền về nhà. Còn hắn thì đi hỏi khắp nơi, b/án đứa con gái thứ ba đi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Trúc Mã Không Yêu Tôi

Chương 13.
Tại nhà chàng trai mà tôi thầm thương trộm nhớ, tôi vô tình bắt gặp một cô gái đang quấn khăn tắm. Chắc cô ấy vừa tắm xong, tóc vẫn còn nhỏ nước, hai má ửng hồng. Cửa phòng ngủ chính vẫn mở, bên trong là một khoảng tối mờ ám. Thật khó để tôi không liên tưởng đến những chuyện đã xảy ra giữa bọn họ. Tôi thậm chí còn lờ mờ ngửi thấy chút mùi tanh lợm giọng phảng phất trong không khí. Tiêu Hoài à Tiêu Hoài, chàng trai tôi đã thích mười năm trời, hôm nay đã xảy ra quan hệ với cô gái khác mất rồi. Đoạn tình cảm đơn phương kéo dài đằng đẵng suốt mười năm, đến giây phút này, tôi cuối cùng cũng đã triệt để bỏ cuộc.
77.18 K

Mới cập nhật

Xem thêm