Sau khi ở bên nhau, chúng tôi cũng rất ngọt ngào.

Không có cãi vã phức tạp.

Không có người thứ ba.

Chỉ có hai đứa và phiên bản của nhau trong mắt nhau.

Tôi vừa mới ho một cái.

Ngay sau đó, th/uốc cảm đã được đưa đến miệng.

Tôi nói gì rồi quên mất, cậu ấy vẫn nhớ.

Chuyện của tôi, cậu ấy còn lo hơn cả tôi.

Bận yêu nhau còn không kịp, sao mà cãi nhau nổi.

Tôi đang định nói vài câu tình cảm.

Không ngờ Trương Minh Triệt bỗng lấy ra một bó hoa hồng đỏ rực.

Quỳ một gối trước mặt tôi.

“Chu Trạch Xuyên, em có đồng ý kết hôn với anh không?”

“Anh rất yêu em, anh mong em hãy nghiêm túc suy nghĩ, có muốn cùng anh xây dựng một gia đình không.”

Tôi giơ tay:

“Tất nhiên là đồng ý rồi.”

15

Thật sự quá bất ngờ.

Trong lòng tôi, Trương Minh Triệt luôn là một người chín chắn, hướng nội.

Dù anh ấy hay pha trò, đóng vai ngốc nghếch để chọc cười tôi.

Nhưng bản chất không phải vậy.

Anh rất nghiêm túc, rất nguyên tắc.

Làm việc gì cũng suy nghĩ kỹ càng.

Nên màn cầu hôn lần này chắc chắn đã được chuẩn bị từ trước.

Ngay khi tôi nói ra mối nghi ngờ trong lòng.

Chu Trạch Viễn búng tay một cái: “Bingo! Biết suy nghĩ rồi đấy!”

“Trương Minh Triệt thông minh hơn em nhiều, từ lâu đã đoán ra chuyện giữa anh và Khương Mẫn rồi.”

“Anh đã bàn trước với cậu ấy, nói hôm nay sẽ đưa Khương Mẫn về ra mắt luôn, thế là cậu ấy nghĩ cũng tiện thể công khai và cầu hôn em luôn.”

“Thuận tay làm một công đôi chuyện.”

Nói vậy thì, ba người họ diễn cũng thật quá đạt rồi.

Người duy nhất chịu trận hôm nay, chắc chỉ còn lại ba mẹ tôi.

Dù gì thì th/uốc hạ huyết áp và th/uốc trợ tim họ uống là thật.

Sự hoảng lo/ạn của họ cũng là thật.

Nhưng mà—

Tôi hỏi anh tôi: “Vậy chuyện giữa anh và Khương Mẫn không định kể cho em à?”

“Kể cái khỉ! Vợ anh buồn ngủ rồi, anh phải đưa cậu ấy về ngủ.”

Tôi nhìn Khương Mẫn, đúng là cậu ấy có hơi buồn ngủ.

Nhưng cũng đâu đến mức ngã ra ngủ liền.

Tôi lườm anh trai một cái: “Trọng sắc kh/inh đệ, không giữ lời hứa!”

Anh ấy cười khổ: “Anh đã diễn với tụi em bao lâu nay rồi, không có công cũng có khổ, cho anh về nhà hưởng chút mật ngọt được không?”

16

Về đến chỗ thuê của tôi và Trương Minh Triệt.

Đã là bốn giờ chiều.

Tuy mới đầu hè, nhưng nóng đến mức chịu không nổi.

Tôi l/ột sạch đồ, bật điều hòa.

Nằm úp lên giường cho mát.

Vừa nhìn chiếc nhẫn cầu hôn trên tay, vừa cười thầm một mình.

Tôi lấy điện thoại, định xem bài đăng cầu hôn dọc đường có ai thả tim chưa.

Kết quả, lại thấy bài đăng của anh trai tôi.

Chu Trạch Viễn đăng ảnh Khương Mẫn ôm bó hoa hồng: [Tôi đã nói rồi, sẽ không để em thua.]

Tôi định ch/ửi anh bắt chước tôi.

Không ngờ, ba tôi cũng đăng một bài.

Là ảnh mẹ tôi ôm bó hoa: [Vợ à, anh chỉ có mình em.]

Ba bài đăng nằm liền kề, ngay sát nhau.

Không biết là trùng hợp hay ai đó cố tình bắt chước?

Khó đoán thật.

Nửa đêm, khi đang “vận động” cùng Trương Minh Triệt.

Tôi đột nhiên hỏi: “Cả nhà mình có phải đều là ‘n/ão yêu’ không?”

Anh ấy cắn tôi một cái: “Sao đột nhiên hỏi vậy?”

“Tự nhiên nghĩ ra, bình thường cả nhà mình chẳng ai hay đăng gì, vậy mà hôm nay ai cũng đăng bài tỏ tình với vợ mình.”

Trương Minh Triệt cười đến mức ng/ực rung bần bật: “Bảo bối, chúng ta khác họ mà.”

Tôi nghi ngờ: “Khác chỗ nào?”

“Họ là khoe vợ.”

“Còn em là khoe chồng.”

Nhận ra anh ấy đang nói gì, mặt tôi đỏ bừng như mông khỉ.

Tôi tức muốn khóc.

“Cút!”

“Không.”

“Tức ch*t mất!”

“Không được ch*t.”

17

Ba mẹ tôi hiếm hoi lắm mới nửa tháng không liên lạc với chúng tôi.

Đúng kiểu ai cũng nhịn, xem ai chịu không nổi trước.

Cuối cùng là ba tôi nhượng bộ.

Ông gửi một tin nhắn thoại rất dài trong nhóm gia đình, mở ra thì chỉ có một câu:

“Cuối tuần này cả bốn đứa về nhà nhé.”

“Chúng ta nói chuyện nghiêm túc một chút.”

Tôi về nhà với tâm trạng đầy lo lắng.

Tưởng đâu ba mẹ muốn tính sổ sau lưng.

Không ngờ, họ lại chủ động mở lời, đồng ý với chuyện của bốn đứa chúng tôi.

“Ba với mẹ già rồi, cũng chẳng quản nổi nữa, tụi bây thích sao thì vậy đi.”

“Tội nhất là mẹ tụi bây, bao năm rồi sống như trong ký túc xá nam, trước là ba đứa, giờ là năm.”

Mẹ tôi bị ba chọc cười không ngớt: “Ba tụi bây là vậy đó, miệng thì dữ nhưng tim thì mềm, tụi bây là con mình, cũng là tụi này nuôi từ nhỏ.”

“Chúng tôi không muốn làm khó tụi bây, cũng không muốn vì can thiệp quá mà bị oán trách.”

“Cả bốn đứa đều là sinh viên ưu tú, thông minh, biết suy nghĩ, đã không phản đối thì tụi này cũng không muốn cản nữa.”

“Chỉ nói một câu: đã chọn ở bên nhau, thì phải sống cho tốt, không dễ gì có thể đến được với nhau, đừng vì lời người ngoài mà phủ nhận tình cảm của mình.”

Hôm đó, cả đám ngồi trong phòng khách mà khóc nức nở.

Người khóc nhiều nhất là mẹ tôi.

Bà nói, chắc do hồi mang th/ai xem nhiều truyện song nam chủ quá.

Lúc mang th/ai anh tôi thì thích đọc truyện công chủ.

Lúc mang th/ai tôi thì mê truyện thụ chủ.

Tôi và anh tôi nhìn nhau, lúng túng vỗ đùi cười trừ.

Có những chuyện, không nên nói trắng ra làm gì.

18

Sau khi xong xuôi việc tốt nghiệp.

Tôi và Trương Minh Triệt bận rộn làm visa Mỹ.

Vì cả hai đều đậu cao học ở trường cũ, nên có thời gian nghỉ.

Chúng tôi định đi cùng anh tôi để đăng ký kết hôn.

Ba mẹ tôi vốn cũng muốn đi.

Nhưng vì mẹ tôi là nhà báo, nên không xin được visa.

Chỉ có bốn đứa bọn tôi đi.

Sau khi sang đó, bọn tôi làm thủ tục không ngơi tay.

Tuyên thệ trong nhà thờ, dưới sự chủ trì của mục sư.

Tôi vốn chẳng tin vào thần thánh hay Chúa.

Nhưng khoảnh khắc đó, tôi thật sự mong Chúa sẽ phù hộ để hai đứa không bao giờ chia lìa.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm