Sói xám có muốn sờ tai thỏ không?

Chương 8

21/12/2025 14:59

Tôi cố gắng kìm nén hơi thở phấn khích của mình.

Thận trọng đưa tay vuốt ve, một tiếng thở dài thỏa mãn bật ra.

Dù đã sờ bao nhiêu lần, cảm giác sờ vào vẫn gây nghiện.

Suốt cả tiếng đồng hồ.

Trong khoảng thời gian đó, tôi thậm chí còn được phép dùng mũi và miệng chạm vào đôi tai lông mềm mại ấy.

Chỉ là chưa kịp thỏa cơn thèm, Lâm Yến đã đẩy tôi ra.

Mắt cậu ta ươn ướt, giọng khàn khàn:

“Anh à, đủ rồi đấy. Vuốt nữa là tôi hói đầu mất.”

Lâm Yến nói xong liền đứng dậy đi vào phòng tắm.

Tôi nhìn theo đôi tai rung rung theo nhịp bước chân cậu ta, lòng dâng lên chút thất vọng.

Làm cả tuần mới được chơi một tiếng.

Thật đắt.

Chờ một lúc vẫn chưa thấy cậu ta ra, tôi buồn chán bắt đầu đi loanh quanh khắp nhà.

Đến phòng sách, tôi nhìn thấy chiếc lồng quen thuộc.

Những ký ức không mấy vui vẻ ùa về.

Chính mình từng bị trói quỳ gối trong chiếc lồng này

Lại nhớ đến hôm đó, con báo kia đòi Lâm Yến bức ảnh.

Chẳng lẽ, cậu ta đều chơi đùa như thế với mọi loài thú dám thèm khát mình sao?

Như cách cậu ta đã chơi với tôi hôm đó.

Con báo hôm ấy, cùng cả đám đằng sau nó.

Lâm Yến đã chơi đùa với bao nhiêu kẻ rồi?

Tôi chăm chú nhìn chiếc lồng, nghĩ đến cảnh Lâm Yến từng nh/ốt những người thú khác trong này.

Trói ch/ặt rồi nghịch đôi tai, nanh vuốt, đuôi của họ

Trong lòng tự nhiên cảm thấy khó chịu.

“Đàn anh?”

Giọng Lâm Yến vang lên sau lưng.

Tôi gi/ật mình, quay người lại.

Cậu ta mặc áo choàng tắm, phô bày thân hình săn chắc, tựa cửa nhìn tôi chăm chú.

Đôi tai ướt nhẹp rủ hai bên.

Nghiêng đầu cười với tôi: “Anh vẫn chưa về à.?”

Không hiểu sao, bản năng thú trong tôi ngửi thấy mùi nguy hiểm thoảng qua.

Có lẽ chỉ là ảo giác.

Tôi là một con sói mà, một con thỏ bé nhỏ thì có gì đ/áng s/ợ.

“Tôi về đây.”

Khi đi ngang qua cậu ta, tôi bị cậu ta nắm lấy cánh tay.

“Hay là đừng về nữa. Anh à, anh có muốn ôm nguyên hình của tôi ngủ không?

Giọng điệu quyến rũ một lần nữa níu giữ bước chân tôi.

Đầu óc đã bắt đầu tưởng tượng cảnh chú thỏ tai cụp trắng muốt mềm mại nũng nịu trong lòng.

Tôi nuốt nước bọt.

“Tôi muốn.”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Âm Thanh Báo Động

Chương 12
Mùa giao phối của tộc nhân ngư sắp kết thúc rồi, mà con đực mạnh nhất đảo Phỉ Thúy vẫn chưa tìm được bạn đời. Tuy hắn có thể săn được những con mồi nặng cả trăm cân, nhưng chưa bao giờ tham gia vũ hội cầu hôn của tộc hắn. Rõ ràng đây là một chú cá tội nghiệp, từ nhỏ đã tự sinh tự diệt nên không được "gia đình" dạy dỗ tử tế. Tôi dùng loa dạy hắn hát khúc cầu hôn, thậm chí còn mặc đuôi cá giả, lặn xuống đáy biển dạy hắn nhảy vũ điệu tình yêu. Chú cá này học nhanh lắm, còn bắt đầu biểu diễn cho tôi xem nữa. Thế nhưng, khi giáo sư hướng dẫn nhận được tài liệu tôi gửi về, ông ấy đã m/ắng tôi một trận vuốt mặt không kịp: "Đồ ngốc! Cậu không thấy hàm răng sắc lẹm, móng vuốt dài ngoằng với cái đuôi đầy sức mạnh kia của nó sao? Đó hoàn toàn không phải nhân ngư!" "Nó giống Siren trong thần thoại hơn. Nó có thể dễ dàng mổ bụng, móc tim cậu ra bất cứ lúc nào. Cách cầu hôn duy nhất của loài sinh vật này chính là b/ắt c/óc bạn đời như săn mồi vậy, rồi đem giấu vào một nơi không ai biết, cho đến khi bụng của đối phương đầy ắp trứng cá mới thôi." “Chạy đi! Mau chạy đi! Mau chạy đi!!!” Nhưng đã quá muộn rồi.
600

Mới cập nhật

Xem thêm