Sau lễ kỷ niệm, tôi xử lý nốt vài việc còn lại rồi tranh thủ trời vừa qua thứ Bảy, Chủ Nhật, lập tức phi như bay về ký túc xá.

Tôi phải thu dọn đồ đạc ngay để chạy trốn.

Dù sao thì… ít nhất hai ngày cuối tuần này, tôi cũng không muốn thấy mặt Chu Lâm Xuyên thêm một giây nào nữa!

Vừa đóng gói xong xuôi, mở cửa ra định bước đi thì đối diện là Chu Lâm Xuyên, vẫn đang mặc nguyên bộ vest diễn chưa thay.

Vừa thấy cậu ta, mặt tôi lập tức đỏ bừng, tim cũng bắt đầu đ/ập thình thịch, trong người dâng lên một cảm giác kỳ quái khó tả.

Tôi cúi đầu, định lách qua bên cạnh để tránh đi, nhưng Chu Lâm Xuyên nghiêng người một chút, chặn đường tôi lại.

Bộ vest chẳng làm cậu ta bớt khí thế hơn chút nào, ngược lại, biểu cảm kiêu ngạo ấy kết hợp với thân hình cao lớn, khiến tôi như lọt thỏm vào trong cái bóng của cậu ta.

“Lớp trưởng định đi đâu?”

Tôi nuốt nước bọt đá/nh “ực” một cái.

Nỗi sợ hãi dạo gần đây chẳng còn nhiều nữa, nhưng không hiểu sao, càng lúc tôi lại càng… căng thẳng hơn.

Không khí xung quanh như đang dần nóng lên.

Bàn tay lớn, xươ/ng khớp rõ ràng của Chu Lâm Xuyên bất ngờ nắm lấy cổ tay tôi. Nhiệt độ từ lòng bàn tay cậu ta nóng bỏng đến mức làm đầu ngón tay tôi r/un r/ẩy, cái ba lô vừa thu dọn xong cũng “bịch” một tiếng rơi xuống đất.

Cậu ta nghiêng người ép sát tôi vào tường, hai tay chống hai bên, khóa ch/ặt lối thoát của tôi.

“Lớp trưởng có nghe bài tôi vừa hát không?”

Tôi né tránh ánh mắt cậu ta, không dám nhìn thẳng.

“C-có… nhưng mà bận, nên… không nghe kỹ lắm…”

“Thế à? Vậy… còn lời tỏ tình của cô gái kia, cậu nghe rõ chứ?”

Tôi ngẩng đầu, định bảo: liên quan gì đến cậu?

Nhưng vừa ngước mắt thì đã đối diện ngay ánh nhìn sắc như d/ao của “mặt nặng mày nhẹ” Chu Lâm Xuyên.

Tôi lại nuốt nước bọt xuống, nuốt luôn cả câu ch/ửi sắp thốt ra.

“Khó mà… không nghe thấy được…”

Nghĩ đến vụ mic chưa tắt kia, và lời tỏ tình bị phát ra loa cho cả trường nghe tối nay… tôi lập tức cảm thấy tê rần cả người.

“Lời tỏ tình người ta thì nghe rõ mồn một, mà bài tôi hát cho cậu thì lại chẳng buồn nghe? Lớp trưởng, gan cậu to lắm đó.”

A…

Còn chưa kịp phản bác, tôi đã bị Chu Lâm Xuyên giữ ch/ặt cằm, cúi đầu hôn tới. Nụ hôn ấy chẳng nhẹ nhàng gì, mà như bão tố, như muốn đoạt lấy hết không khí trong lồng ngựk tôi.

Tôi vặn vẹo tránh đi, nhưng lại bị cậu ta giữ ch/ặt, càng tránh thì càng bị ép sâu hơn.

“Chu… Chu Lâm Xuyên… đừng như vậy…”

Hơi thở mang theo mùi giấm nồng nặc của gh/en t/uông, nụ hôn cũng vì thế mà càng thêm dữ dội. Môi lưỡi bị hôn đến tê rần, không có chút khe hở nào để tôi trốn thoát.

Tay cậu ta lướt xuống, đột ngột bóp mạnh mông tôi một cái!

Tôi gi/ật nảy người, muốn kêu lên, nhưng chỉ phát ra tiếng nghẹn trong cổ họng.

Đến khi Ngô Việt và Tôn Chiêu quay về, gõ cửa ầm ầm vì cửa bị khoá, Chu Lâm Xuyên mới miễn cưỡng chịu buông tha tôi.

Hai người vừa vào phòng, trên tay còn cầm đồ, lập tức đứng khựng lại khi thấy tôi và Chu Lâm Xuyên đang đứng sát rạt nhau.

Tôi đỏ mặt muốn bốc ch/áy, môi bị cắn còn dính chút m/áu, áo quần xộc xệch.

Hai người họ nhìn cảnh đó, im bặt vài giây…

Rồi hỏi:

“Hai người… đá/nh nhau à?”

Tôi: “……”

Ờ thì… có bạn cùng phòng n/ão “tươi mới” cũng không tệ lắm.

Giúp tôi tránh được… 99% cảm giác x/ấu hổ!

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Lời bà lão mù giữ cửa cứu mạng cả phủ Hầu gia

Chương 8
Giới thiệu: Hầu phủ chủ mẫu Diệp Hướng Uyển mười lăm năm qua đối đãi tử tế với bà lão trông cửa mù lòa họ Chu, dốc lòng chạy chữa đôi mắt, chu cấp nuôi dưỡng cả nhà. Lúc lâm chung, bà lão họ Chu dốc chút hơi tàn thốt ra bốn chữ "Bắc Môn Thiết Giáp". Chủ mẫu lập tức phong tỏa Hầu phủ, giam lỏng phu quân cùng mẹ chồng, gồng mình chống lại lời đàm tiếu cùng áp lực từ hoàng quyền. Cuối cùng, nàng vạch trần âm mưu thông đồng với địch bán nước của thứ đệ, lấy "Bắc Môn Thiết Giáp" làm manh mối, phối hợp cùng Hình bộ một mẻ hốt gọn mạng lưới gián điệp nơi biên ải, bảo toàn ba trăm bảy mươi mạng người trong Hầu phủ. Hoàng đế đích thân ngự giá, ban phong hiệu "Nhất phẩm Trung Nghị phu nhân". Câu chuyện phô bày trí tuệ, gánh vác của chủ mẫu chốn Hầu môn thời cổ đại, cùng sự tin tưởng sắt son không đổi thay giữa phu thê.
15.49 K
2 Ôn Cố Chương 13
8 Giang Sơn Vì Hôn Chương 12
9 Bên vực thẳm Chương 6
12 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 445: Phong Ấn Tượng Đất

Mới cập nhật

Xem thêm