Sau lễ kỷ niệm, tôi xử lý nốt vài việc còn lại rồi tranh thủ trời vừa qua thứ Bảy, Chủ Nhật, lập tức phi như bay về ký túc xá.

Tôi phải thu dọn đồ đạc ngay để chạy trốn.

Dù sao thì… ít nhất hai ngày cuối tuần này, tôi cũng không muốn thấy mặt Chu Lâm Xuyên thêm một giây nào nữa!

Vừa đóng gói xong xuôi, mở cửa ra định bước đi thì đối diện là Chu Lâm Xuyên, vẫn đang mặc nguyên bộ vest diễn chưa thay.

Vừa thấy cậu ta, mặt tôi lập tức đỏ bừng, tim cũng bắt đầu đ/ập thình thịch, trong người dâng lên một cảm giác kỳ quái khó tả.

Tôi cúi đầu, định lách qua bên cạnh để tránh đi, nhưng Chu Lâm Xuyên nghiêng người một chút, chặn đường tôi lại.

Bộ vest chẳng làm cậu ta bớt khí thế hơn chút nào, ngược lại, biểu cảm kiêu ngạo ấy kết hợp với thân hình cao lớn, khiến tôi như lọt thỏm vào trong cái bóng của cậu ta.

“Lớp trưởng định đi đâu?”

Tôi nuốt nước bọt đ/á/nh “ực” một cái.

Nỗi sợ hãi dạo gần đây chẳng còn nhiều nữa, nhưng không hiểu sao, càng lúc tôi lại càng… căng thẳng hơn.

Không khí xung quanh như đang dần nóng lên.

Bàn tay lớn, xươ/ng khớp rõ ràng của Chu Lâm Xuyên bất ngờ nắm lấy cổ tay tôi. Nhiệt độ từ lòng bàn tay cậu ta nóng bỏng đến mức làm đầu ngón tay tôi r/un r/ẩy, cái ba lô vừa thu dọn xong cũng “bịch” một tiếng rơi xuống đất.

Cậu ta nghiêng người ép sát tôi vào tường, hai tay chống hai bên, khóa ch/ặt lối thoát của tôi.

“Lớp trưởng có nghe bài tôi vừa hát không?”

Tôi né tránh ánh mắt cậu ta, không dám nhìn thẳng.

“C-có… nhưng mà bận, nên… không nghe kỹ lắm…”

“Thế à? Vậy… còn lời tỏ tình của cô gái kia, cậu nghe rõ chứ?”

Tôi ngẩng đầu, định bảo: liên quan gì đến cậu?

Nhưng vừa ngước mắt thì đã đối diện ngay ánh nhìn sắc như d/ao của “mặt nặng mày nhẹ” Chu Lâm Xuyên.

Tôi lại nuốt nước bọt xuống, nuốt luôn cả câu ch/ửi sắp thốt ra.

“Khó mà… không nghe thấy được…”

Nghĩ đến vụ mic chưa tắt kia, và lời tỏ tình bị phát ra loa cho cả trường nghe tối nay… tôi lập tức cảm thấy tê rần cả người.

“Lời tỏ tình người ta thì nghe rõ mồn một, mà bài tôi hát cho cậu thì lại chẳng buồn nghe? Lớp trưởng, gan cậu to lắm đó.”

A…

Còn chưa kịp phản bác, tôi đã bị Chu Lâm Xuyên giữ ch/ặt cằm, cúi đầu hôn tới. Nụ hôn ấy chẳng nhẹ nhàng gì, mà như bão tố, như muốn đoạt lấy hết không khí trong lồng ng/ực tôi.

Tôi vặn vẹo tránh đi, nhưng lại bị cậu ta giữ ch/ặt, càng tránh thì càng bị ép sâu hơn.

“Chu… Chu Lâm Xuyên… đừng như vậy…”

Hơi thở mang theo mùi giấm nồng nặc của gh/en t/uông, nụ hôn cũng vì thế mà càng thêm dữ dội. Môi lưỡi bị hôn đến tê rần, không có chút khe hở nào để tôi trốn thoát.

Tay cậu ta lướt xuống, đột ngột bóp mạnh mông tôi một cái!

Tôi gi/ật nảy người, muốn kêu lên, nhưng chỉ phát ra tiếng nghẹn trong cổ họng.

Đến khi Ngô Việt và Tôn Chiêu quay về, gõ cửa ầm ầm vì cửa bị khoá, Chu Lâm Xuyên mới miễn cưỡng chịu buông tha tôi.

Hai người vừa vào phòng, trên tay còn cầm đồ, lập tức đứng khựng lại khi thấy tôi và Chu Lâm Xuyên đang đứng sát rạt nhau.

Tôi đỏ mặt muốn bốc ch/áy, môi bị cắn còn dính chút m/áu, áo quần xộc xệch.

Hai người họ nhìn cảnh đó, im bặt vài giây…

Rồi hỏi:

“Hai người… đ/á/nh nhau à?”

Tôi: “……”

Ờ thì… có bạn cùng phòng n/ão “tươi mới” cũng không tệ lắm.

Giúp tôi tránh được… 99% cảm giác x/ấu hổ!

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Hoàng đế thẳng nam ta thầm yêu… hóa ra là kẻ giấu kín chuyện đoạn tụ

Chương 19
Ngày phò tá Bùi Doanh lên ngôi, hắn ban cho ta chức vị thừa tướng. Trên long sàng, hắn quấn lọn tóc ta quanh đầu ngón tay, giọng điệu không giấu nổi vẻ vui mừng. “Thẩm Chước, trẫm đã nói từ lâu rồi, thiên hạ này… sớm muộn cũng là của hai chúng ta.” Thuở thiếu niên, ta từng hứa với Bùi Doanh sẽ ở bên hắn cả đời. Dẫu lòng ta vốn hướng về giang hồ tự tại, vẫn cố gắng ở lại, cùng hắn chống đỡ sóng gió, giúp hắn ngồi vững ngai vàng. Nhưng nhìn cuốn tranh tuyển tú hắn đưa tới, Lại níu ta kể về thân phận của từng tiểu thư thế gia. Ta mới chợt tỉnh ngộ. Hắn là hoàng đế. Là bậc thiên tử tương lai hậu cung ba nghìn giai lệ, đứng trên muôn người. Một người như vậy… Sao có thể chấp nhận nam nhân được chứ. Rời khỏi long sàng, ta quỳ xuống. “Thần cả gan… nay khẩn cầu được từ quan hồi hương, mong bệ hạ thành toàn.”
979
2 Đồng Trần Chương 36
5 Xoá bỏ Omega Chương 15
9 Lỡ làng Chương 14
12 Cuốn sổ tiên tri Chương 16

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Hồ Điệp Mất Kiểm Soát

Chương 24
Tôi và thái tử gia nhà họ Tạ từng có một đoạn tình cảm nồng nhiệt thời đại học. Anh vốn là kẻ kiêu ngạo khó thuần, tính tình lại tồi tệ, thế nhưng lại chỉ chấp nhận nhún nhường và ngoan ngoãn nghe lời duy nhất một mình tôi. Cho đến khi tôi tuyệt tình rũ bỏ anh để ôm tiền biến mất, anh hận tôi thấu xương tủy, sự sụp đổ đó từng khiến anh suýt chút nữa là mất đi nửa cái mạng. Sáu năm sau gặp lại, anh đã trở thành một tay đua nổi tiếng lẫy lừng. Còn tôi, trong một tình thế trớ trêu, lại bị kéo đến để thực hiện buổi phỏng vấn độc quyền với anh. Tôi cố giữ vẻ bình thản, cứng đờ đọc theo kịch bản: "Nguyên nhân khiến anh và mối tình đầu chia tay là gì?" Hốc mắt anh bỗng chốc ửng đỏ và ươn ướt, anh lạnh lùng liếc nhìn tôi: "Không biết. Tôi cũng muốn hỏi thử xem, tại sao ngày đó cô ấy lại không còn cần tôi nữa."
Chữa Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Ngôn Tình
0