Trong sảnh tiệc sang trọng, tôi và Hoa Vũ Linh đang bưng đĩa chọn đồ ăn trên bàn buffet, một thanh niên đeo kính gọng vàng, tóc chải ngược đột nhiên chen vào cạnh tôi:

“Hai cô đã m/ua vé du thuyền chưa?”

Anh ta vừa dứt lời, mọi người xung quanh đều ngạc nhiên nhìn chúng tôi.

Chàng trai cố tình hạ giọng lần nữa:

"Đừng lo, tôi sẽ giúp hai cô giữ bí mật này.”

"Tên tôi là Thương Thái, người Nhật gốc Trung. Chúng ta có thể kết bạn không?"

Thương Thái khéo léo lấy hộp trứng cá muối đặt vào đĩa của tôi rồi nhướng mày nói:

“Lát nữa cô có thể đến phòng của tôi không?”

Những người bên cạnh nhìn thấy, lập tức m/ập mờ nháy mắt:

"Tôi nói rồi, trên du thuyền này rất nhiều gái m/ại d/âm.”

"Từ lúc hai người đó lên tàu, tôi đã cảm thấy có gì đó không ổn. Mọi người đều ăn mặc chỉnh tề, nhưng chỉ có họ mặc đồ thể thao, cố ý làm ra vẻ như sinh viên ngây thơ.”

"Đúng vậy, từ thiện cũng vậy, lần sau chúng ta đưa ra đề nghị với hội trưởng, không phải chó mèo nào cũng có thể tham dự.”

Mấy ngày nay tai tôi gần như chai sạn khi nghe những lời tương tự như vậy.

Tôi tên Kiều Mặc Vũ, là sinh viên năm cuối của Đại học Nam Giang, cũng là truyền nhân duy nhất của Địa Sư đương thời.

Địa Sư, trong thời cổ đại chính là nói đến thầy phong thủy.

Tục ngữ có câu, nhất phẩm Địa Sư xem sao trời, nhị phẩm Phong sư tìm mạch nước, tam phẩm tiên sinh đi khắp mặt đất. Hiện nay, hầu hết những thầy phong thủy trên thế giới này đều là thầy phong thủy bình thường. Người có thể xem sao trời chính là Khâm Thiên Giám, phục vụ cho hoàng tộc.

Tổ tiên của Kiều gia chúng tôi là Giám Chính của Khâm Thiên Giám, đồng thời cũng là chủ nhân của Phong Môn.

Lần này, tôi được Hiệp Hội Thượng Thiện mời tham gia chuyến du lịch từ Hồng Kông đến Ai Cập.

Hiệp Hội Thượng Thiện là tổ chức từ thiện hàng đầu thế giới, hàng năm đều tổ chức du lịch bằng du thuyền một lần, mời những người giàu có và nổi tiếng có đóng góp lớn cho lợi ích cộng đồng tham gia.

Những người được mời có thể dẫn theo một người bạn, tổng cộng 600 thiệp mời đã được gửi đi khắp châu Á và 100 thiệp mời khác được b/án ra bên ngoài nhưng không được tiết lộ.

Vì hành trình kéo dài khoảng hai mươi ngày, dễ nảy sinh tình cảm, du khách trên du thuyền đều là tỷ phú nên 100 tấm vé này đã trở thành tấm giấy thông hành để tiếp cận giới thượng lưu.

Hoa Vũ Linh và tôi tự nhiên cũng bị ép vào loại người này.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Âm Thanh Báo Động

Chương 12
Mùa giao phối của tộc nhân ngư sắp kết thúc rồi, mà con đực mạnh nhất đảo Phỉ Thúy vẫn chưa tìm được bạn đời. Tuy hắn có thể săn được những con mồi nặng cả trăm cân, nhưng chưa bao giờ tham gia vũ hội cầu hôn của tộc hắn. Rõ ràng đây là một chú cá tội nghiệp, từ nhỏ đã tự sinh tự diệt nên không được "gia đình" dạy dỗ tử tế. Tôi dùng loa dạy hắn hát khúc cầu hôn, thậm chí còn mặc đuôi cá giả, lặn xuống đáy biển dạy hắn nhảy vũ điệu tình yêu. Chú cá này học nhanh lắm, còn bắt đầu biểu diễn cho tôi xem nữa. Thế nhưng, khi giáo sư hướng dẫn nhận được tài liệu tôi gửi về, ông ấy đã m/ắng tôi một trận vuốt mặt không kịp: "Đồ ngốc! Cậu không thấy hàm răng sắc lẹm, móng vuốt dài ngoằng với cái đuôi đầy sức mạnh kia của nó sao? Đó hoàn toàn không phải nhân ngư!" "Nó giống Siren trong thần thoại hơn. Nó có thể dễ dàng mổ bụng, móc tim cậu ra bất cứ lúc nào. Cách cầu hôn duy nhất của loài sinh vật này chính là b/ắt c/óc bạn đời như săn mồi vậy, rồi đem giấu vào một nơi không ai biết, cho đến khi bụng của đối phương đầy ắp trứng cá mới thôi." “Chạy đi! Mau chạy đi! Mau chạy đi!!!” Nhưng đã quá muộn rồi.
600
11 Bao Nuôi Nhầm Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm