Ốc Nữ

Chương 16

14/06/2025 19:25

Sáng sớm hôm sau, cả nhà đã bắt đầu tất bật chuẩn bị. Tôi theo anh trai và bố ra bến thuyền, giúp họ cố định Ốc Nữ vào mạn thuyền.

Những Ốc Nữ không dám bỏ trốn khi ra khơi. Tiếng hát của họ có thể dụ đàn cá, cơ thể trần trụi dưới biển cũng là thứ mồi nhử không thể cưỡng lại.

Một Ốc Nữ không có vỏ ốc che chở giống như miếng mồi b/éo bở giữa bầy lang sói. Với đàn cá, thịt Ốc Nữ là thức ăn hấp dẫn nhất dưới thủy cung.

Bởi thế mỗi lần thay vỏ, họ đều phải hết sức thận trọng. Chỉ khi x/á/c định môi trường xung quanh an toàn tuyệt đối, họ mới dám chui ra khỏi vỏ cũ và nhanh chóng chui vào chiếc vỏ mới đã chọn trước. Mỗi lần thay x/á/c như vậy đều là một lần liều mạng.

"Con trai à, xong việc sớm về nhé! Mẹ đợi ở nhà!" Mẹ tôi vẫy tay lưu luyến theo con thuyền. Chiếc thuyền đen nhỏ xíu nhanh chóng khuất dạng sau làn nước biếc.

Tôi đứng sau lưng mẹ cũng giơ tay vẫy theo. Bố và anh trai hớn hở ra mặt, chắc hôm nay được Ốc Nữ đi cùng, thuyền về ắt trĩu nặng cá tôm.

"Xong việc rồi còn đứng ì ra đấy làm gì? Về nhà còn bao nhiêu việc chờ!"

Mẹ tôi hậm hực đẩy vai tôi một cái. Tôi cúi gằm mặt theo bà, bất chợt nắm lấy vạt áo bà.

Mẹ quay lại nhìn tôi ngạc nhiên, rõ ràng có chút bất ngờ.

Từ ngày tôi biết nhận thức, trong nhà lúc nào cũng đầy ắp công việc không tên và những trận mắ/ng ch/ửi triền miên. Đây là lần đầu tiên tôi tỏ ra thân thiết với mẹ, không trốn chạy như chuột thấy mèo như mọi khi.

"Mẹ ơi, con có thể không cưới Trương Hạo Minh không? Con sẽ chăm chỉ làm việc. Con cũng có thể đi biển đ/á/nh cá như bố và anh trai. Con sẽ nuôi mẹ."

Mẹ tôi bật cười, t/át nhẹ vào tay tôi. Tiếng cười giòn giã của bà vang xa theo làn gió biển.

"Hừ! Cũng không soi lại xem mình nặng bao nhiêu cân! Đồ tốn cơm vô dụng, còn dám đòi đi biển đ/á/nh cá! Đàn bà ra khơi là mang họa cho biển cả, mày không nghe hỏi khắp các làng chài trăm dặm xung quanh, có nơi nào cho đàn bà xuống thuyền không?"

"Tao thấy mày muốn ch*t đuối cho rồi!" Mẹ tôi hung dữ véo mấy cái vào bắp tay tôi, nắm ch/ặt tai lôi xềnh xệch về nhà.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Nam chính bạch nguyệt quang trở về

Chương 12
Tôi xuyên thành nhân vật phụ ác độc chuyên đi tranh giành trong truyện đoàn sủng. Nhưng bản thân tôi vốn là đứa vô cùng sợ xung đột và gây rắc rối, lúc nào cũng cảm thấy mình không xứng đáng. Thế là từ đó tôi hoàn toàn từ bỏ việc tranh giành với Thời An, thụ chính được cả nhóm người yêu thương. Tôi học cách an phận thủ thường, họ bảo gì tôi cũng ngoan ngoãn nghe theo. Anh trai mang quà nước ngoài về, nói sẽ dành món hàng giới hạn đó cho Thời An. Tôi gật đầu như đương nhiên: “Vâng ạ.” Bố muốn giao một vị trí quan trọng trong công ty cho Thời An, nói rằng cậu ấy giỏi hơn. Tôi tỏ vẻ thông cảm: “Được ạ.” Thấy tôi biểu hiện khá hơn hẳn, người nhà do dự không biết có nên tổ chức sinh nhật cho tôi không. Tôi hiểu chuyện từ chối: “Không cần đâu ạ.” ... Các nhu cầu về vật chất lẫn tinh thần, tôi đều không dám đòi hỏi họ nữa. Ai ngờ họ lại trở nên hoảng hốt khác thường, chủ động mang đến đủ loại tài nguyên quý giá. Tôi hoảng sợ lùi lại, bị một người đàn ông cao to đẹp trai ôm chặt trong vòng tay bảo vệ. Đêm khuya, anh khàn giọng thì thầm bên tai tôi: “Cưng à, tối nay dùng tư thế đó nhé?” Tôi không nghĩ ngợi, vô thức định đồng ý: “Ừ… ơ?”
1.19 K
2 Phương Lê Chương 13

Mới cập nhật

Xem thêm