Rắn Dụ Trong Đêm Tối

Chương 1

20/05/2026 11:41

Tôi tên là Xà Tịnh, năm nay 18 tuổi, là sinh viên năm nhất. Nhìn bề ngoài, tôi có ngũ quan tinh xảo của con người, làn da trắng lạnh cùng vóc dáng quyến rũ, gợi cảm. Thực chất, bản thể của tôi là một mỹ nữ xà.

Trải qua nhiều năm tiến hóa, tộc của chúng tôi về ngoại hình đã không còn khác biệt gì so với con người. Điểm đặc biệt duy nhất là do đặc tính chủng tộc, sau khi trưởng thành, cứ mỗi nửa năm chúng tôi lại phải l/ột da một lần.

Mỗi lần l/ột da, tôi đều cần hấp thụ tinh khí của nam giới để thái dương bổ âm. Nếu không kịp thời hấp thụ, nhẹ thì không thể hóa thành hình người, nặng thì mất mạng. Những người đàn ông bị tôi hấp thụ tinh khí đều sẽ già đi trong nháy mắt, từ một thiếu niên phong độ biến thành ông lão gần đất xa trời.

Nửa năm trước, tôi vừa có một bữa no nê, mà giờ đây, chớp mắt đã sắp đến ngày tôi phải ăn tiếp.

Nửa năm qua, dù xung quanh có nhiều người theo đuổi, nhưng họ đều không phải là kẻ hung á/c nham hiểm, vì vậy không đáp ứng được điều kiện chọn lựa con mồi của tôi. Thế là, nhân dịp cuối tuần, tôi lên tàu hỏa với hy vọng sẽ gặp được một mối tình lãng mạn trên đường đi.

Đang nghĩ ngợi, tôi đã đến toa tàu của mình. Mấy người bên trong nhìn thấy tôi, ánh mắt lập tức sáng rực lên.

Tôi m/ua vé giường nằm mềm. Trong toa có tổng cộng 4 giường, ngoài tôi ra thì còn hai nam một nữ. Họ trạc tuổi tôi, cũng là sinh viên. Trong đó, Đoạn Lăng Hàn và Đoạn Thu Nguyệt là hai anh em, còn người kia tên là Đặng Bân, là bạn thân của họ.

Ngoại hình cả ba đều rất xuất sắc, đặc biệt là Đoạn Lăng Hàn. Anh ta có làn da trắng trẻo, ngũ quan tuyệt mỹ, ngón tay thon dài, ánh mắt trong trẻo như tuyết vừa tan. Khi anh ta giúp tôi xách hành lý, những đầu ngón tay chạm nhẹ vào nhau, tôi có thể cảm nhận rõ ràng dương khí truyền đến từ cơ thể anh ta.

Ngay lập tức, tôi đói khát khó nhịn, toàn bộ m/áu trong người như đang gào thét: Ăn đi! Ăn đi! Phải nói rằng, Đoạn Lăng Hàn hoàn toàn nằm trong gu thẩm mỹ của tôi. Chỉ tiếc là nhìn anh ta có vẻ là người tốt. Yêu quái chúng tôi cũng có nguyên tắc của mình, người như vậy không thể đụng vào.

Sau khi tàu rời khỏi nội thành, phong cảnh ngoài cửa sổ dần trở thành những cánh đồng trọc lóc. Đoạn Thu Nguyệt đề nghị chơi trò nói thật hoặc mạo hiểm. Qua vài vòng, tôi thua và chọn nói thật.

Đoạn Thu Nguyệt tò mò hỏi: "Chị Tịnh Tịnh, chị có bạn trai chưa?".

Tôi liếc nhìn Đoạn Lăng Hàn rồi lắc đầu: "Chưa".

Chơi thêm hai vòng nữa, Đoạn Lăng Hàn thua và anh ta chọn mạo hiểm.

Đặng Bân hùa theo: "Mạo hiểm đây! Chọn một trong hai, hoặc là tỏ tình với Xà Tịnh, hoặc là hôn lưỡi với tôi!".

Nghe vậy, Đoạn Lăng Hàn không chút do dự chọn vế trước.

Anh ta nhìn tôi đầy nghiêm túc: "Xà Tịnh, tôi yêu em từ cái nhìn đầu tiên, em... có đồng ý làm bạn gái tôi không?".

Ánh mắt anh ta quá chân thành, sáng tựa tinh tú. Nếu là cô gái bình thường, có lẽ đã sớm rung động rồi. Nhưng tôi thì không phải người thường, tôi không thể hại anh ta. Thế là, tôi cố nén sự rung động, nhẹ nhàng lắc đầu.

Trong khoảnh khắc đó, Đoạn Lăng Hàn lộ vẻ thất vọng nhưng cũng không nói thêm gì.

Chơi đến tận 2 giờ sáng, Đoạn Thu Nguyệt và Đặng Bân đều không trụ nổi nên đã ngủ trước.

Đoạn Lăng Hàn nhường vị trí giường dưới của mình cho tôi. Anh ta giúp tôi trải chăn, rồi ân cần đưa cho tôi một hộp sữa: "Cho em này, mệt rồi phải không? Uống xong rồi ngủ một giấc ngon lành nhé".

Tôi nhận lấy, chậm rãi nhấp một ngụm. Nhiệt độ sữa vừa vặn, mang theo vị ngọt dịu nhẹ.

Tuy nhiên, tôi lại nhận ra mùi vị có gì đó không đúng.

Đây là... th/uốc mê sao?

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Sau khi cha nhập viện, hàng xóm trở thành người liên lạc chính

Chương 11
Hứa Tri Hành, người đã rời nhà bảy năm, trở về quê hương vì cha nhập viện, nhưng lại phát hiện ra rằng bệnh viện, nhân viên công tác xã hội và các ghi chép sinh hoạt hằng ngày của cha đều coi người hàng xóm đối diện là Trần Ánh Thu là người liên lạc chăm sóc chính. Cô vốn tưởng mình chỉ bị một "người ngoài" thay thế, cho đến khi những bản ủy quyền, ghi chép đời thường và từng lựa chọn của cha lúc tỉnh táo đã chứng minh: cha từng chủ động đặt Ánh Thu lên trên con gái, từng dùng sự sắp đặt này để trả đũa việc con gái rời đi, nhưng sau đó lại thực sự học được cách không dùng bệnh tật để trói buộc người thân. Tri Hành buộc phải quyết định, liệu sẽ dùng huyết thống để giành lại quyền quyết định, hay thừa nhận sự cống hiến của người chăm sóc thực sự cùng quyền tự chủ của cha, để một lần nữa trở thành một người con gái không cần dựa vào sự hy sinh để chứng minh tình yêu.
0