Cậu lập tức lao tới ôm lấy tôi. Hơi thở nóng bỏng của cậu phả lên vai, khiến nhịp thở của tôi khựng lại trong thoáng chốc.
Tôi không ngờ đã nói rõ như vậy mà A Việt vẫn đến.
Tôi bất đắc dĩ hỏi: “Chẳng phải anh bảo em đừng tới sao? Ở đây người đông mắt tạp, lỡ bị người khác chụp được thì làm thế nào?”
Cậu lại tỏ vẻ chẳng hề lo lắng, còn đầy tự tin nói: “Em mặc áo khoác đen, đeo kính râm đen, ai nhận ra được chứ? Hì hì, ngoài anh ra.”
Nói xong, cậu càng ôm ch/ặt tôi hơn.
“Em nhớ anh, nhớ anh lắm.”
Cậu dính lấy tôi như một chú mèo con đang làm nũng, còn cố ý cọ mạnh mấy cái. Vết thương trên người bị va phải, lập tức truyền tới một cơn đ/au nhói.
Đó là vết thương để lại từ tối hôm trước. Khi ấy tình huống khẩn cấp, tôi hoàn toàn không có thời gian để để ý. Sau khi xong việc tôi chỉ tự xử lý sơ qua, chắc chắn không còn chảy m/áu, trước khi về nhà cũng cố gắng chỉnh trang để bản thân không trông quá chật vật.
Không ngờ lúc này, vết thương lại bị cậu vô tình làm rá/ch.
M/áu dần thấm qua lớp áo.
Tôi nghiêng đầu, không nhịn được khẽ hít một hơi.
Hứa Việt An lập tức phát hiện.
Cậu vén áo tôi lên, ánh mắt thoáng chốc thay đổi, trong đó chỉ còn lại xót xa. Thế nhưng cậu không chất vấn tôi, chỉ lập tức đi lấy hộp th/uốc.
Cậu kéo tôi tới sofa, tôi thuận thế nằm xuống, mặc cho cậu cúi người xử lý vết thương.
Hứa Việt An cúi mắt, hàng mi dài dường như vương một tầng hơi nước. Cậu vừa bôi th/uốc vừa nhỏ giọng nói, giọng tủi thân đến mức khiến lòng tôi nhói lên.
“Anh, anh lại làm mình bị thương.”
Tôi cố ý nói nhẹ đi: “Anh làm nghề này bao nhiêu năm rồi, em đâu phải không biết. Anh không làm như vậy thì lấy gì nuôi em?”
Nghe vậy, động tác trên tay cậu khựng lại.
Cậu im lặng hồi lâu, giống như không biết nên nói gì, mãi đến một lúc sau mới khàn giọng lên tiếng.
“Anh, em cho anh tiền.”
Tôi nhìn cậu.
Cậu ngẩng đầu, đôi mắt đỏ hoe.
“Chúng ta rời khỏi đây đi, ra nước ngoài cũng được. Hoắc gia muốn bao nhiêu tiền, em đều có thể đưa.”
Tôi không nói gì.
Cậu càng nói, giọng càng pha lẫn xót xa và tức gi/ận.
“Nếu anh vẫn nhớ ơn bọn họ nên không mở miệng được, vậy em đi thay anh nói.”
Nghe đến đây, toàn bộ th/ần ki/nh trong người tôi lập tức căng lên.
Để Hứa Việt An dính líu tới Hoắc gia là chuyện tôi sợ nhất.
Tôi gần như không suy nghĩ, lập tức mạnh tay đẩy cậu ra rồi lạnh giọng quát: “Chuyện của anh không liên quan đến em. Một kẻ chỉ biết đóng phim như em thì hiểu được gì?”
Hứa Việt An bị tôi đẩy ngã xuống đất.
Sự kinh ngạc và tổn thương lóe lên trong mắt cậu, nước mắt lập tức trào ra.
Căn phòng bỗng chốc im phăng phắc.
Nhìn vẻ ảm đạm đột ngột hiện lên trên gương mặt cậu, lòng tôi cũng đ/au từng cơn, nhưng tôi biết mình buộc phải nhẫn tâm.
Trong chuyện này tôi không có đường lùi, cũng tuyệt đối không thể lùi.
Em trai tôi là một đại minh tinh có tiền đồ vô hạn. Khó khăn lắm chúng tôi mới thoát khỏi những tháng ngày tăm tối nhất, khó khăn lắm cậu mới bước tới nơi có ánh sáng, tôi sao có thể để cậu quay trở lại?
Cậu không thể dính líu tới một tổ chức có qu/an h/ệ với xã hội đen.
Cuộc đời của cậu phải sạch sẽ, không được có bất cứ vết nhơ nào.
Tương lai thuộc về cậu nên là một con đường trải đầy hoa, năm tháng nào cũng có muôn sao vây quanh, chứ không phải thứ bùn đất mà tôi đã giẫm lên suốt mười năm.
“Chuyện của anh không liên quan đến em?”
Giọng Hứa Việt An đột nhiên lạnh đi, ánh mắt nhìn tôi đầy khó tin.
Chương 2:
Tôi lại nghĩ, chi bằng nhân lúc này nói hết mọi chuyện, dứt khoát c/ắt đ/ứt những mong tưởng trong lòng cậu, để sau này cậu không còn hết lần này đến lần khác chạy tới tìm tôi nữa.
Hứa Việt An vốn nên sống trong căn hộ cao cấp bên sông. Tôi từng tới nơi đó một lần, từ cửa sổ có thể nhìn thấy toàn bộ cảnh đêm của thành phố, đến chiều còn có gió sông nhẹ nhàng thổi vào.
Đó mới là nơi thuộc về cậu.
Tôi xoay người, quay lưng về phía cậu rồi lạnh lùng nói: “Sau này đừng tới chỗ anh nữa. Chúng ta vốn không phải người cùng một thế giới.”
Tôi chỉ là một kẻ đầy tai tiếng, sống dưới đáy xã hội, hai bàn tay trắng, ngoài những vết s/ẹo và quá khứ chẳng thể phơi ra ánh sáng thì chẳng còn gì cả.
Hứa Việt An từ khi bước chân vào giới giải trí vẫn luôn trong sạch không tì vết.
Tôi không muốn mình trở thành vết nhơ duy nhất trong cuộc đời cậu.
Phía sau vang lên tiếng động.
Cậu bò dậy rồi ôm lấy tôi từ phía sau, giọng r/un r/ẩy đến đáng thương.
“Anh không cần em nữa sao?”
Tôi quay đầu, vừa đúng lúc nhìn thấy nước mắt cậu rơi xuống.
Lòng tôi lập tức hoảng lo/ạn, vội vàng nói: “Không phải anh không cần em, chỉ là…”
Nhưng tôi chưa kịp nói hết, cậu đã c/ắt ngang.
“Lúc nhỏ anh từng hứa sẽ mãi mãi bảo vệ em, mãi mãi không bỏ em. Những lời đó đều là lừa em sao?”
Cơ thể tôi cứng đờ.
Mọi phòng tuyến vừa dựng lên trong nháy mắt sụp đổ.
Trong đầu tôi bất chợt hiện lên một đoạn ký ức rất xa.
Hứa Việt An không phải con ruột trong nhà.
Năm đó người lớn vì lòng tốt nên nhận cậu về nuôi. Cậu nhỏ hơn tôi sáu tuổi, từ đó hai chúng tôi sống dưới cùng một mái nhà.
Tôi vẫn nhớ lần đầu nhìn thấy đứa trẻ xinh đẹp ấy. Cậu đứng ở một góc, im lặng nhìn mọi người, trong mắt là sự bất an không thể che giấu.
Chẳng hiểu vì sao, ngay khoảnh khắc đó trong lòng tôi đột nhiên sinh ra một thứ trách nhiệm khó nói thành lời.
Tôi biết đứa trẻ này là người mình phải bảo vệ.