Tân Thủ Bắt Yêu

Chương 04

14/07/2026 18:17

Được thôi. Vậy thì tốt.

"Vừa rồi tôi nhìn ra được, cậu chắc hẳn chưa từng đóng phim, đã chưa từng đóng sao lại đi làm diễn viên đóng thế?"

"Ki/ếm tiền."

Có như vậy tôi mới có thể tiếp tục ở lại đây bắt xà yêu.

Mẫn Nam Dã gật đầu.

"Có thể cho tôi xin phương thức liên lạc không?"

Phương thức liên lạc?

Tôi hình như không có. Dù sao Mẫn Nam Dã nhìn cũng không giống người biết dùng cách liên lạc của sư môn chúng tôi. Thế là tôi thành thật lắc đầu.

"Không có."

"Không có? Cậu không có điện thoại à?"

Tôi lại lắc đầu lần nữa.

Lúc xuống núi, sư phụ chỉ đưa cho tôi một chiếc la bàn tìm xà yêu và một ít tiền.

Ông ấy vốn dĩ nói rằng, nếu tiêu hết tiền mà vẫn chưa tìm thấy thì ít nhất cũng phải giữ lại chút tiền lộ phí để sớm quay về núi.

Đáng tiếc. Giờ đến tiền lộ phí tôi cũng không còn.

Nhưng Mẫn Nam Dã dường như không thể hiểu nổi chuyện này.

Hắn không nhịn được mà nhíu mày: "Vậy cậu đang ở đâu?"

"Trước đây ở trong nhà trọ nhỏ, nhưng giờ hết tiền rồi, không ở nổi nữa, cơ mà hôm nay chẳng phải ki/ếm được tiền rồi sao? Tôi lại có thể quay về đó ở rồi."

Đêm nay cũng không đến mức phải màn trời chiếu đất.

Không biết có phải do tôi ảo giác không. Mẫn Nam Dã hình như đã lầm bầm ch/ửi thề câu gì đó.

Nhưng chưa đợi tôi nghe rõ. Hắn đã khôi phục lại dáng vẻ ban đầu: "Cậu muốn ki/ếm tiền không? Cảnh quay hôm nay không ki/ếm được bao nhiêu đâu."

Quả thật là vậy. Nếu trong thời gian ngắn tôi vẫn không tìm thấy xà yêu. Số tiền đó có lẽ thực sự không trụ được bao lâu.

"Cách ki/ếm tiền gì cơ?"

"Giống như hôm nay vậy, khi nào gặp những cảnh quay thế này, cậu đến làm người đóng thế cho tôi, tôi trả nhiều hơn số tiền đoàn phim đưa cho cậu."

Có lẽ thấy tôi vẫn còn do dự.

Mẫn Nam Dã tiếp tục thêm điều kiện: "Hơn nữa nhà trọ cậu ở chắc chắn môi trường không tốt đâu, nếu cậu đồng ý, tôi có thể sắp xếp cho cậu một chỗ ở, không cần tốn tiền, thế nào?"

Điều này quả thực quá tốt rồi! Như vậy trong thời gian ngắn tôi không cần phải lo lắng về việc không tìm thấy xà yêu thì phải làm sao nữa.

Hơn nữa, nội bộ đoàn phim tôi vốn không thể tiếp cận. Nên tôi luôn cho rằng con rắn đó đang ẩn náu trong đoàn phim.

Nhưng nếu tôi đồng ý. Vậy thì tôi có thể tự do ra vào. Thế thì còn gì tiện hơn nữa.

"Tại sao anh lại cần tôi làm người đóng thế?"

"Vì cậu sẽ không nảy sinh ý đồ khác với tôi, hơn nữa những cảnh quay cần tiếp xúc sắp tới cũng không ít, tôi tin tưởng cậu."

Tôi cảm thấy mình có chút hổ thẹn với sự tin tưởng của Mẫn Nam Dã. Dù sao thực ra tôi cũng đã nảy sinh vài ý nghĩ không hay ho cho lắm.

Nhưng vì hắn đã nói như vậy. Thôi vậy. Tôi có thể giấu những ý nghĩ đó đi.

"Được, tôi đồng ý với anh!"

"Được, cậu còn đồ đạc gì khác không? Tôi có thể để người đi lấy giúp cậu, tối nay cậu theo tôi về đi."

Tôi lắc đầu. Toàn bộ gia sản đều trên người tôi rồi.

"Vậy được, tôi còn một cảnh quay nữa, cậu có thể đợi ở đây, hoặc lên xe tôi mà đợi."

"Tôi đợi ở đây là được rồi." Nghĩ một chút, tôi vẫn bồi thêm một câu: "Thầy Mẫn, anh đúng thật là người tốt bụng!"

Thảo nào lúc xuống núi sư phụ chỉ dặn tôi tránh xa phụ nữ xinh đẹp, không dặn tôi tránh xa đàn ông xinh đẹp. Hóa ra những người đàn ông xinh đẹp như Mẫn Nam Dã đều là người tốt bụng cả!

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Gửi Chàng Trai Nhỏ Thân Mến Của Tôi

Chương 10
Tôi đã thầm thích cậu em trai với tính cách cổ hủ của cô bạn thân nhiều năm rồi. Để "cưa sừng làm nghé", mỗi lần gặp Giang Hành, tôi đều trang điểm theo phong cách trong trẻo "hack tuổi" và mặc những bộ đồ rực rỡ. Nhưng cậu ấy trước sau vẫn chẳng hề dao động. Cho đến tận bữa tiệc độc thân trước ngày cưới của cô bạn thân. Tôi để kiểu tóc xoăn lượn sóng chuẩn "gái đểu", diện váy ôm sát hông, quần tất đen cùng giày cao gót đế đỏ, hoàn toàn bung xõa bản thân. Tàn tiệc, tôi đưa cô bạn thân đang say khướt về nhà. Cửa vừa mở, tôi và Giang Hành bốn mắt nhìn nhau. Hình tượng "chị gái ngọt ngào" tôi cất công ngụy trang trước mặt cậu ấy bao năm qua, ngay lập tức vỡ vụn không còn một mảnh. Tôi chột dạ quay người định chuồn. Thế nhưng, một Giang Hành luôn lạnh lùng, thủ lễ lại đưa tay chặn cửa: "Trễ thế này rồi, hay là chị Khinh Chu ở lại qua đêm đi?"
Hiện đại
Ngôn Tình
Ngọt Ngào
0