Thiếu gia và tôi

Chương 5

19/04/2026 13:29

Từ lần đó trở đi, Giang Cảnh Xuyên không còn tự mình trải qua kỳ nh.ạy cả.m hàng tháng.

Lần nào tôi cũng có mặt lê la cùng hắn trong căn hộ suốt ba ngày.

Tôi tự an ủi mình.

Ít nhất thì tên này cũng đẹp trai.

Chuyện ấy… cũng tạm được.

Tôi còn có thể nhờ chút công dụng này để tranh thủ thời gian, không bị đuổi khỏi nhà quá nhanh.

Coi như trao đổi ngang giá.

Chỉ là thực sự quá mệt.

Mỗi lần hắn qua kỳ nh.ạy cả.m, tôi đều cảm thấy mình như l/ột x/ác.

Vì thế khi Kiều Hành rủ đi uống rư/ợu giải tỏa, tôi vội vàng trốn theo.

Cậu ấy rót rư/ợu cho tôi: "Vẫn đang hầu hạ thằng em đó à?"

"Ừ, không cung phụng thì sao được giờ? Haizz."

"Thực ra ở góc độ nào đó, tao cũng hiểu."

Kiều Hành thở dài.

"Dù sao tao cũng có thằng anh, đã là Alpha lại còn cực kỳ ưu tú, so với anh ta, tao chẳng là gì."

Nhìn gương mặt bên cạnh, tôi nghĩ thầm.

Mày không hiểu đâu.

Ít nhất mày là con ruột.

Từ khi Giang Cảnh Xuyên được nhận về, bạn bè chơi chung trước kia đều ít nhiều xa lánh tôi.

Sau khi hắn đậu thủ khoa tỉnh vào khoa Kinh tế Đại học A.

Bọn họ càng không coi tôi ra gì. Một Omega học ngành diễn xuất Đại học Z nhờ ba quyên góp, so với Alpha khoa Kinh tế Đại học A.

Sau này ai là người nắm quyền nhà họ Giang, rõ như ban ngày.

Cũng chỉ có cậu bạn ngốc nghếch Kiều Hành này còn coi tôi là bạn.

Cậu ấy vui vẻ: "Thôi nào, đi chơi đừng buồn, tao gọi mấy anh Alpha đẹp trai tới nhậu chung nhé!"

Tôi đảo mắt: "Thôi đi mày."

Mấy Alpha hạng sang kia giá thì cao ngất, nhưng ai cũng thua xa Giang Cảnh Xuyên về nhan sắc.

Thà về nhà ngắm Giang Cảnh Xuyên còn hơn.

Kiều Hành không nghe, vẫn kéo mấy anh Alpha tới bàn chúng tôi.

Tôi không muốn uống, nhờ người ngồi cạnh xoa lưng giúp.

Cái lưng này đ/au đến mức sắp không còn là của tôi nữa rồi.

Chuông điện thoại vang lên khi tôi suýt ngủ quên trong quán bar.

Nhìn tên người gọi, tôi gi/ật b/ắn người.

Đẩy phắt người bên cạnh ra.

"Giang Cảnh Xuyên..."

Giọng hắn lạnh băng: "Anh đang ở đâu?"

"Anh... à, anh đang xem phim, em nghe tiếng động to không?"

Hắn khẽ cười: "Quay lại."

Một luồng lạnh buốt chạy dọc sống lưng.

Tôi cứng đờ quay người, chạm ngay phải đôi mắt băng giá.

Giang Cảnh Xuyên nhe răng cười nguy hiểm, lắc lắc điện thoại.

Kiều Hành nhận ra điều bất ổn: "Sao thế?"

Còn sao nữa?

Bạn mày tiêu rồi.

Giang Cảnh Xuyên quay lưng bỏ đi.

Theo kinh nghiệm trước đây, nếu lúc này mà mặc kệ hắn, hậu quả sẽ rất thảm.

Tôi vội lao theo chặn lại.

Nhưng bị hắn phẩy tay đẩy ra.

"Giang Cảnh Xuyên... Giang Cảnh Xuyên đợi anh với!"

Hắn đợi tôi, và quăng tôi vào xe.

Khoang xe tĩnh lặng, ánh mắt chúng tôi gặp nhau qua gương chiếu hậu.

Giây sau, pheromone hương tuyết tùng lan tỏa, tôi cảm nhận được sự bất ổn trong cảm xúc Alpha.

Thử tỏa chút pheromone vị kẹo sữa an ủi, tay kéo nhẹ vạt áo hắn.

"Em... gi/ận anh à?"

"Em đừng gi/ận được không?"

Giang Cảnh Xuyên nghiêng đầu, vô h/ồn nhìn tôi: "Muốn em hết gi/ận, anh phải làm gì?"

Tôi sững người.

Hít sâu một hơi.

Cúi người xuống.

...

Giang Cảnh Xuyên thỏa mãn kéo tôi dậy.

Hắn bóp cằm tôi, buộc tôi nhìn thẳng vào mắt.

"Còn dám tái phạm không?"

Cổ họng nghẹn lại, tôi r/un r/ẩy: "Không dám nữa."

Dù có cửa kính ngăn cách, tôi vẫn cảm nhận được ngọn gió ào qua phố xá, thổi qua người tôi tê dại.

Đây là lần đầu tiên, trong lòng tôi bùng lên ý muốn bỏ trốn.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm