Gà Vương cứu chủ

Chương 6

11/12/2024 09:00

Tôi mở to mắt nhìn bà Phương, trái tim vốn đang bình tĩnh bỗng đ/ập thình thịch.

Giờ tôi chẳng khác gì một con chim sợ cành cong!

Hễ nghe đến chuyện gì liên quan đến gà, tôi đều cảm thấy sợ hãi và bài xích.

Bà Phương ghé sát tai tôi thì thầm, trong mắt bà ánh lên một nỗi sợ hãi khó hiểu.

Ánh mắt tôi liếc qua khuôn mặt bà, nhìn thấy bọng mắt của bà hơi r/un r/ẩy. Trong lòng tôi không khỏi thắc mắc.

Nếu chỉ là chuyện có kẻ tr/ộm gà, bà Phương không phải nên gi/ận dữ hay bức xúc sao?

Nhưng tại sao bà lại trông như đang rất sợ hãi?

Tôi gật đầu với bà, nói:

“Con hiểu rồi bà ơi. Con sẽ chú ý trông chừng đàn gà nhà mình.”

Nghe vậy, bà Phương không vội rời đi ngay. Bà đặt chiếc cuốc xuống đất, mím môi, như thể còn muốn nói gì thêm.

Vào mùa hè nóng nực, người dân quê thường ra đồng lúc 5–6 giờ chiều, khi nắng đã dịu hơn.

Bà Phương cũng vậy.

Thấy bà đặt cuốc xuống, tôi hiểu ngay bà còn điều muốn nói. Tôi cũng đặt giỏ rau xuống đất, chờ bà mở lời.

Từ nhỏ sống ở quê, tôi biết rõ tính cách của bà Phương.

Bà không phải kiểu người hay nhiều lời. Có chuyện gì, bà nói thẳng rồi đi ngay, không bao giờ nán lại thêm.

Thế mà hôm nay, bà lại tỏ vẻ ngập ngừng, như có điều gì khó nói.

Gương mặt tươi cười của bà Phương bỗng thay đổi. Bà mở to đôi mắt hơi sụp mí, nhìn chằm chằm vào tôi.

Rồi bà lên tiếng, giọng trầm hẳn xuống:

“Bình à, bà nói nhà cháu có tr/ộm gà, không phải bà bịa đặt đâu. Là vì… bà thấy nhà cháu có gì đó rất kỳ lạ!”

Tôi cảm giác tim mình thắt lại.

Kỳ lạ?!

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Dưới đình Hàn Quang

Chương 6
Tân quý nhân mới nhập cung phạm vào khuê danh của bản cung. Bốn mắt nhìn nhau, không khí trở nên vi diệu. Giữa lúc giằng co, Thẩm Chương thản nhiên lên tiếng: "Tĩnh Uyển nghe êm tai hơn, trẫm gọi cũng thuận miệng." Người nhìn về phía bản cung: "Hai chữ Ngọc Uyển, rốt cuộc vẫn có chút dung tục, nàng nên đổi đi thôi." Kiếp trước, bản cung chẳng chịu nhượng bộ. Đường đường là quốc mẫu, sao có thể vì một quý nhân mà đổi tên? Bản cung làm ầm ĩ một trận mới thôi. Thẩm Chương không ưa bản cung nơi nào cũng chống đối. Người cùng bản cung chiến tranh lạnh nhiều năm, lại phong Tống Tĩnh Uyển làm Quý phi, thần sắc mỉa mai: "Phu thê nhiều năm, trẫm vốn chẳng muốn như vậy, tiếc là nàng quá không biết điều." Thâm cung tịch mịch, bản cung chịu đủ mọi dày vò. Sống lại một đời. Bản cung mỉm cười dịu dàng: "Thần thiếp sớm đã muốn đổi khuê danh rồi. Bệ hạ mau giúp thần thiếp suy tính xem, đổi thành tên nào thì tốt?"
Cổ trang
Cung Đấu
0